Chương 49: Chào dì Chu Uyển Oánh thưởng thức móng tay sơn màu đỏ son của mình, nói: "Anh là bác sĩ, thằng bé là bệnh nhân của anh, chữa trị cho nó là trách nhiệm của anh. Đừng nói với tôi những chuyện này. So với việc đó, tôi càng cảm thấy hứng thú là cô gái này là ai."
Móng tay dài của bà ấn lên mặt cô gái trong ảnh, nhẹ nhàng gạch một đường, để lại một vết trắng.
Bác sĩ Hà nhấp một ngụm trà, nói: "Thư ký của Bắc Dương, tên là Chương Khả Khê. Đây là tài liệu điều tra về cô ấy, cô xem trước đi."
Bác sĩ Hà đưa chiếc máy tính bảng bên cạnh cho Chu Uyển Oánh.
Chu Uyển Oánh trượt màn hình vài cái, nhìn vài lần liền không còn kiên nhẫn, nói: "Anh trực tiếp nói cho tôi kết quả điều tra đi. Tôi không có thời gian lãng phí trên một người không có ý nghĩa."
Bác sĩ Hà nghiêng người qua, trượt màn hình máy tính bảng đến nội dung mình muốn, chỉ cho Chu Uyển Oánh xem, nói: "Cô gái này không đơn giản như cô nghĩ đâu. Tôi nghi ngờ cô ấy cố ý tiếp cận Bắc Dương. Cô xem đây là kết cục của bạn trai cũ cô ấy. Sau khi bạn trai cô ấy vào tù, cô ấy lập tức dọn đến ở đối diện Bắc Dương."
Chu Uyển Oánh nhíu mày, nói: "Anh đã nói ý thức lãnh địa của Bắc Dương rất mạnh, thằng bé ngay cả chúng ta cũng không cho phép tới gần, làm sao sẽ cho phép người khác?"
Bác sĩ Hà nói: "Trải qua những năm điều trị này, bệnh tình thằng bé thật ra đã được kiểm soát rất tốt."
Chu Uyển Oánh khịt mũi coi thường, nói: "Không thấy rõ. Về đến nhà ngay cả một tiếng mẹ cũng không chịu gọi tôi."
Bác sĩ Hà nói: "Hơn nữa, đừng quên Bắc Dương đã không còn là con nít, thằng bé là đàn ông, có nhu cầu đối với phụ nữ, sẽ phát sinh hiện tượng sinh lý bình thường."
Trong mắt Chu Uyển Oánh lóe lên một tia chán ghét, nói: "Cũng chỉ là một cô gái nhỏ thôi. Thằng bé muốn thì chơi, không cần tôi nhúng tay vào đâu."
Bác sĩ Hà cảm thấy không kiên nhẫn với sự ngu ngốc của Chu Uyển Oánh, nhưng không thể bộc lộ ra, ôn tồn nói: "Nếu Bắc Dương muốn kết hôn với cô ấy thì sao?"
Chu Uyển Oánh nói: "Tôi lại quản không được nó."
Bác sĩ Hà nói: "Cổ phần của Lăng Nhuận thì sao? Cô cũng không muốn sao?"
"Chuyện này liên quan gì đến cổ phần?"
Bác sĩ Hà đặt tay lên mu bàn tay Chu Uyển Oánh, thở dài, nói: "Đồ phụ nữ ngốc, nếu thằng bé tìm một cô gái thâm sâu như vậy, cổ phần Lăng Nhuận, nửa phần cũng không lọt được vào tay cô."
Chu Uyển Oánh hừ một tiếng, rụt tay về, gom lại chiếc áo choàng lông dài đến khuỷu tay đang trôi xuống, nói: "Tôi là mẹ thằng bé, nó sẽ không làm vậy."
Bác sĩ Hà kiên nhẫn nói: "Thật sự sẽ không sao? Cô có nắm chắc không?"
Ông dùng đôi mắt trí tuệ trầm tĩnh nhìn Chu Uyển Oánh. Chu Uyển Oánh uổng có vẻ ngoài xinh đẹp và vóc dáng yểu điệu, kỳ thật không có mấy phần đầu óc. Bị đối phương nhìn như vậy, trong lòng dần dần có vài phần không chắc chắn, rũ mắt nói: "Vậy tôi phải làm sao bây giờ? Kỷ Hàng là đồ vô dụng, con trai lại là đứa tự kỷ, tôi còn có thể làm sao đây."
Bác sĩ Hà nói: "Đi gặp cô gái này đi. Cô gái nhà người bình thường, vì tiền có lẽ cái gì cũng nguyện ý làm."
Chu Uyển Oánh nghe xong, có vài phần không vui, cảm thấy thân phận của mình mà đi gặp Chương Khả Khê là hạ thấp bà ấy. Nhưng nghĩ lại, vì Kỷ Bắc Dương, bà làm mẹ cũng nên thực hiện trách nhiệm của người mẹ, đi gặp con hồ ly tinh câu dẫn con trai bà.
Chu Uyển Oánh lấy được điện thoại của Chương Khả Khê từ chỗ bác sĩ Hà. Thấy trời không còn sớm, liền đứng dậy tính đi.
Bác sĩ Hà đi theo bà đứng dậy, đi trước một bước cầm lấy áo khoác trên ghế khoác cho Chu Uyển Oánh. Ông đứng rất gần bà, khi khoác áo cho bà lại ôn nhu như vậy, khiến Chu Uyển Oánh không khỏi nhớ đến sự ôn nhu hiếm hoi bà nhận được trong những năm gần đây đều đến từ ông ấy.
Bác sĩ Hà nói nhỏ: "Đêm nay ở lại đi."
Chu Uyển Oánh vừa định đồng ý, nhớ đến hôm nay Kỷ Hàng sẽ về ăn cơm, vẻ mặt hiện lên sự bực bội, nói: "Lần này thì thôi. Đưa tôi ra ngoài đi."
Bác sĩ Hà không miễn cưỡng bà, cùng bà đi ra ngoài.
Hai ngày nay Chương Khả Khê làm việc luôn có chút thất thần, thường xuyên nhìn chằm chằm Kỷ Bắc Dương mà ngây người.Cô tra cứu rất nhiều tài liệu trên mạng, rất nhiều chuyên gia học giả đều nhắc tới, bệnh tự kỷ có thể thông qua can thiệp và trị liệu dài hạn mà đạt được sự khỏi hẳn.
Cái gọi là rối loạn cảm xúc, khuynh hướng bạo lực có thể nào cũng đã khỏi rồi không?
Cô nhìn chằm chằm sườn mặt Kỷ Bắc Dương, nhớ tới hai ngày nay nhìn thấy một bài thơ về bệnh tự kỷ trên mạng ——
Ta chẳng hòa cùng người, tự nhiên khó hòa đời,
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!