Trong gương, Kỷ Bắc Dương áo trắng quần đen, dựa vào bàn bên cạnh, nhìn cô chăm chú.
Ánh mặt trời xuyên qua tấm rèm voan màu trắng sữa rọi vào, tạo nên từng vệt sáng hoa văn phức tạp luân chuyển trên thảm.
Một lát sau, anh bước tới, lấy chiếc khăn lông trên tay Chương Khả Khê, lau tóc giúp cô.
"Mấy giờ rồi?"
Kỷ Bắc Dương nói: "10 giờ rưỡi."
Tay Kỷ Bắc Dương dừng lại một chút. Tóc ướt của Chương Khả Khê tản ra mùi hương mát mẻ. Lòng anh xao động nói: "Gì cũng được."
Kỷ Bắc Dương rũ mắt, những ngón tay thon dài v**t v* mái tóc dài, "Ừm."
Kỷ Bắc Dương rũ mắt đối diện với cô một lát, bỗng nhiên khom lưng bế Chương Khả Khê lên đặt lên bàn trang điểm, sau đó nâng cằm cô hôn lên.
Cô gái vừa tắm xong toát ra hương thơm da thịt, ẩm ướt, ấm áp, tinh tế, như đóa cúc trắng tinh khôi còn đọng hơi sương sau cơn mưa.
Chương Khả Khê có chút chống đỡ không nổi, ngồi trên bàn trang điểm ngả người về phía sau. Sống lưng cô bóng loáng, xuyên qua lớp áo ngủ lụa dán vào tấm gương lạnh lẽo. Người đàn ông trước mặt lại như lửa khói đốt cháy cô. Trong cái lạnh và cái nóng đan xen, Chương Khả Khê khẽ th* d*c.
Kỷ Bắc Dương lùi lại một chút, ánh mắt càng thêm u ám, giọng khàn khàn nói: "Anh chỉ muốn làm chuyện này."
Cô đỏ mặt, gật đầu, "Được."
Cô đồng ý yêu cầu hoang đường của Kỷ Bắc Dương, định là sẽ chỉ làm một việc này trong phòng.
Tuy nhiên, lý tưởng thì tốt đẹp nhưng hiện thực lại tàn khốc. Bụng Chương Khả Khê cố ý lên tiếng kháng nghị trước. Cô hoang mang bất lực ôm bụng, nhìn Kỷ Bắc Dương đầy vẻ bất đắc dĩ.
Kỷ Bắc Dương cong môi, xoa xoa đầu cô, nói: "Thay quần áo rồi ra ngoài ăn sáng đi."
Nhà hàng trên tầng thượng của khách sạn có tầm nhìn khoáng đạt, có thể nhìn thấy toàn bộ công viên giải trí.
Lúc Chương Khả Khê và Kỷ Bắc Dương đi vào, có những chú lùn đáng yêu vây quanh cô để tặng hoa tươi và những món quà nhỏ.
Trong lúc chờ bữa sáng, Chương Khả Khê bóc từ những món quà ra một đôi hoa tai pha lê đính hoa vụn, trong tinh thể trong suốt cất giấu một bó hoa nhỏ làm thành đồ trang trí. Còn có huy chương dũng sĩ bằng vàng, mặt dây còn được chạm rỗng để kẹp sách.
"Đẹp quá. Đây là quà tặng kèm khi ở khách sạn sao?"
Kỷ Bắc Dương gật đầu.
Bữa sáng rất tinh xảo. Chương Khả Khê đói bụng đã lâu nên không kịp thưởng thức hương vị đã ăn xong. May mắn là món tráng miệng sau bữa ăn là sô cô la kiểu Nga và bánh kem nhỏ, lại còn được cung cấp không giới hạn. Chương Khả Khê ăn vài miếng, lúc rời khỏi nhà hàng còn được tặng một túi mang về.
Chờ họ dùng bữa xong, nhân viên phục vụ của khách sạn lâu đài nói với họ rằng có liệu pháp spa suối nước nóng bằng nước hoa và mát xa Thái để trải nghiệm.
Kỷ Bắc Dương thế nào cũng được, Chương Khả Khê bảo anh làm gì thì anh làm nấy, vì thế liền đồng ý.
Mát xa giúp xua tan mệt mỏi ngày hôm qua. Chương Khả Khê làm xong trước, nằm ở suối nước nóng lộ thiên của khách sạn, thấy Kỷ Bắc Dương bọc áo choàng tắm trắng đã đi tới.
Chân anh vừa thẳng vừa dài. Khi đến gần, cả người anh tỏa ra hương dâu tây ngọt ngào, hệt như một quả dâu tây tươi đang di động.
Cô chỉ vào phía sau Kỷ Bắc Dương.
Người nước ngoài đi theo Kỷ Bắc Dương, sau khi Kỷ Bắc Dương dừng chân, anh ta chào hỏi: "Hi, baby, muốn chơi cùng nhau không?"
Sắc mặt Kỷ Bắc Dương lạnh băng, "Cút."
Người nước ngoài rậm râu rậm lông chưa từ bỏ ý định, giơ tay đặt lên vai Kỷ Bắc Dương, "Anh thơm quá, cưng à, chúng ta ——"
Kỷ Bắc Dương lật tay bắt lấy cổ tay đối phương, trầm vai dùng sức, dứt khoát nhanh gọn ném thẳng anh ta xuống nước.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!