Chương 40: (Vô Đề)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chương 40: Bởi vì tôi phải chờ để ôm cô Khoang hạng nhất của máy bay rất rộng rãi, ghế ngồi cũng rất thoải mái. Chương Khả Khê có một tật xấu nhỏ, chỉ cần đi đường dài là nhất định phải chuẩn bị đồ ăn vặt và phim ảnh, vừa ăn vừa xem, chờ đợi đến nơi.

Cô cắn thạch trái cây dạng gói, hút rột rột, nghiên cứu màn hình chỗ ngồi, "Ừm, làm sao để khởi động, để tôi xem nào."

Kỷ Bắc Dương giơ tay ấn một cái, màn hình sáng lên.

"Cảm ơn!" Chương Khả Khê chất đầy sô cô la và khoai tây lát vào lòng Kỷ Bắc Dương, nói: "Anh ăn đi. Tôi tìm một bộ phim xem. Kỷ tiên sinh, anh xem phim hay ngủ?"

Kỷ Bắc Dương nói: "Tôi cùng cô."

Kỷ Bắc Dương lắc đầu, anh không có hứng thú với ngành giải trí.

Kỷ Bắc Dương chưa xem phim kinh dị bao giờ, nhưng cũng khẳng định sẽ không bị phim kinh dị dọa, anh khẳng định nói: "Sẽ không."

Bộ phim bắt đầu, nữ chính mang theo đứa trẻ tiến vào Silent Hill.

Kỷ Bắc Dương cắn viên thạch trái cây mềm mại trơn tuột, nói: "Ăn ngon."

Môi anh dính một chút bột trà xanh ngọt ngào. Chương Khả Khê nhìn chằm chằm môi anh, rất muốn nhào tới giúp anh l**m sạch.

Phải bình tĩnh lại nhanh, xem phim kinh dị để trấn áp sự xao động trong lòng.

Là phim cũ, Chương Khả Khê đại khái đã biết cốt truyện, cho nên không bị dọa.

Cô ăn khoai tây lát vang tiếng rộp rộp. Vô tình liếc sang người đàn ông bên cạnh, chỉ thấy anh môi hồng răng trắng, ngồi thẳng lưng, đôi mắt tuấn mỹ mở to, vẻ mặt rất kinh ngạc.

Kỷ Bắc Dương cả người run lên, sắc mặt lập tức trắng bệch, "… Chương Khả Khê"

Kỷ Bắc Dương rất ít xem mấy thứ này, nhất thời bị nội dung hình ảnh làm cho kinh hãi, kỳ thực cũng không phải quá sợ hãi.

Anh muốn nói không sợ, nhưng Chương Khả Khê đã đưa tay ra, nói: "Cho anh nắm này." Kỷ Bắc Dương nắm lấy tay cô, lắp bắp nói dối: "Vẫn là hơi sợ."

Bộ phim còn chưa xem xong, chuyến bay của họ đã đến. Nhân viên phục vụ sân bay xách hành lý cho họ, đi qua cửa VIP, thông báo rằng xe đã chờ sẵn bên ngoài sân bay, họ có thể nói cho tài xế điểm đến, tài xế sẽ tự mình đưa họ đi.

Kỷ Bắc Dương cũng không giải thích rằng thông tin thân phận của anh được đăng ký trong hệ thống sân bay là hội viên thẻ đen.

Tài xế đưa họ đến công viên giải trí hoạt động xuyên đêm ở thành phố Sơn Vĩ lúc 23 giờ 02 phút.

Cổng công viên giải trí đèn đuốc sáng trưng, kiến trúc lâu đài ở xa lấp lánh trong bóng đêm. Mặc dù đã khuya, vẫn có thể nhìn thấy rất nhiều người trẻ tuổi đi thành nhóm vào công viên giải trí đông đông như quân Nguyên.

Ở cửa có rất nhiều quầy bán tai mèo phát sáng. Một nam sinh vừa cường tráng vừa lùn đang tranh cãi với bạn gái. Bạn gái muốn cậu ta cũng đeo một chiếc tai mèo phát sáng để trông tình cảm hơn, nam sinh không chịu đeo, cằn nhằn nói, đeo lên trông như bánh bèo vô dụng.

"Muốn đeo không?" Kỷ Bắc Dương hỏi.

"Được nha," Chương Khả Khê cầm một chiếc đeo lên đầu. Nhìn chiếc còn lại, nói: "Mua thừa một cái rồi."

Kỷ Bắc Dương đưa cho cô, "Đeo cho tôi."

Kỷ Bắc Dương làm bộ ngắm phong cảnh, nói: "Đều phải đeo."

Không thể không nói, thật sự vô cùng đẹp.

Người lớn lên đẹp, cho dù đeo bao tải cũng sẽ đáng yêu.

Cô gái vừa rồi thấy soái ca đánh giá bọn cô hồi lâu đã chủ động mua hai chiếc tai mèo cho bạn gái, liền nói với bạn trai mình: "Anh xem, họ còn không thấy bánh bèo, rốt cuộc thì bánh bèo ở chỗ nào chứ!"

Bạn trai cô ấy khịt mũi coi thường, lườm Kỷ Bắc Dương một cái.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!