Chương 4: (Vô Đề)

Kỷ Bắc Dương nói: "Tại sao?"

Tại sao ư? Vì đã dốc hết tình cảm cho một tên khốn, vì lãng phí ba năm thanh xuân, vì từng thật lòng, nhưng nhận lại chỉ là phản bội.

Kỷ Bắc Dương nói tiếp: "Tại sao cô không lên giường với anh ta?"

Câu hỏi này Trương Hạo cũng vừa mới hỏi, nhưng vì anh ta là người trong cuộc nên Chương Khả Khê có thể nói ra nhiều lý do. Còn với Kỷ Bắc Dương – người chỉ mới gặp đêm nay – cô lại không biết nên trả lời thế nào.

Cô đỏ mặt, nhìn người đàn ông anh tuấn đang đứng dưới ánh đèn. Vẻ mặt vừa lúng túng vừa ngượng ngập.

Kỷ Bắc Dương dường như không nhận ra sự lúng túng đó, chỉ bình thản lặp lại: "Tại sao cô không lên giường với anh ta?"

Chương Khả Khê nhìn Kỷ tiên sinh một cách bối rối. Cô nhận ra nét nghi hoặc trên gương mặt anh, tuyệt nhiên không có chút ý nghĩ dơ bẩn hay mập mờ nào. Đôi mắt anh rõ ràng, trong suốt, chỉ phản chiếu khuôn mặt cô và ánh đèn đang sáng.

Dường như anh chị đang chờ đợi một đáp án mà thôi.

Cảm giác bị xúc phạm do câu hỏi gây ra trong lòng Chương Khả Khê lập tức tan biến. Cô  suy nghĩ một lát, cảm thấy mình có thể trả lời vấn đề của Kỷ tiên sinh.

Cô nói: "Bởi vì tôi không muốn làm chuyện này trước khi kết hôn."

Kỷ Bắc Dương trầm tư rồi hỏi: "Đó có phải là một lý do chính đáng không?"

Cô ngước mắt suy nghĩ một chút, rồi lại lắc đầu: "Cũng không hẳn lắm, vì bạn trai, à không, bạn trai cũ của tôi nghe không lọt tai lý do này."

Kỷ Bắc Dương: "Uhm."

Chủ đề "t*nh d*c" vốn là một điều mờ ám và riêng tư, thường khó mà đem ra thảo luận một cách thẳng thắn. Nhưng thái độ và vẻ bình thản của Kỷ Bắc Dương lại khiến Chương Khả Khê cảm thấy thoải mái, như thể có thể coi chuyện ấy là một điều bình thường, có thể cùng người cứu mình nghiên cứu trò chuyện và tìm hiểu sâu hơn.

Chương Khả Khê nói: "Thật ra nguyên nhân là vì bạn trai cũ của tôi luôn khiến tôi phải xin lỗi cho mọi chuyện. Anh ta thường nhắn tin thả thính với các cô gái khác, còn tặng quà sinh nhật cho họ giống hệt của tôi. Nghe thì có vẻ không nghiêm trọng, nhưng mỗi lần nghĩ đến việc phải trao thân cho một người như vậy, tôi lại không thể chấp nhận được. Tôi từng nghĩ chỉ cần thời gian trôi qua, mọi chuyện sẽ ổn, nhưng thực ra chỉ là đang tự lừa dối chính mình."

Kỷ Bắc Dương nghe xong mà không hoàn toàn hiểu. Anh gặp trở ngại trong giao tiếp xã hội, nên rất khó lý giải các hành vi xã hội hay những cảm xúc hỉ nộ ái ố thông thường của người khác.

Tuy anh nghe không hiểu nhưng anh lại là một người biết lắng nghe.

"Anh ta bỏ tôi lại một mình ở đây, chẳng buồn quan tâm. Có lẽ anh ta đã sớm muốn chia tay. Ban đầu tôi không tin anh ta và Ưu Ưu có gì, không phải vì tin tưởng Trương Hạo, mà là không thể tin rằng cô bạn thân từng cùng tôi bàn luận phim ảnh lại có thể cướp bạn trai của tôi ngoài đời thật. Hai người họ như thế, khiến tôi cảm thấy bản thân thật thất bại."

Kỷ Bắc Dương hỏi: "Giá trị của con người phải nhờ người khác chứng minh sao?"

Anh hỏi rất nghiêm túc, bởi từ nhỏ anh đã là một đứa trẻ bệnh tật. Nếu so sánh với những đứa trẻ bình thường khác, có lẽ ngay từ đầu, anh đã là một "kẻ thất bại bẩm sinh".

"Nội tâm của chính mình?" – Kỷ Bắc Dương lắc đầu, nói: "Tôi không có."

"Anh chăn voi, nuôi chúng khỏe mạnh, cao lớn như vậy, đó chẳng phải là giá trị của anh sao?"

Kỷ Bắc Dương cũng xoay người, tựa vào giường ngồi xuống đất, giọng nhạt nhẽo:

"Voi tự nó cũng có thể lớn lên, khỏe mạnh và cao lớn."

Đêm hôm đó hai người còn nói thêm điều gì, Chương Khả Khê không nhớ rõ. Phần lớn thời gian là cô nói, còn Kỷ Bắc Dương lặng lẽ lắng nghe. Không biết từ lúc nào, cô đã thiếp đi. Khi mở mắt lần nữa, cô thấy mình đang nằm trên giường của Kỷ Bắc Dương.

Kỷ Bắc Dương nằm yên, hai tay đan trước ngực, chăn phủ ngay ngắn tới ngực. Tư thế ấy khiến người ta có cảm giác anh nằm xuống như thế nào, thì khi tỉnh lại vẫn giữ nguyên như thế.

Trong lòng Chương Khả Khê dâng lên một cảm giác kỳ lạ. Cô muốn đưa tay ra, khẽ thử xem anh còn thở không. Anh ngủ yên đến mức khiến người ta có ảo giác rằng… anh đã chết.

Ngón tay cô chầm chậm tiến lại gần sống mũi cao thẳng của anh. Đúng lúc ấy, người đang ngủ bỗng mở bừng mắt.

Kỷ Bắc Dương ngồi dậy, ánh mắt lạnh như băng, nhìn xuống cô gái tái như đít nhái đang ngồi dưới đất, giọng điềm tĩnh mà xa cách: "Cô định làm gì?"

Chả lẽ lại nói muốn xem anh chết chưa à. Thoại cỡ đó ai dám thoại chứ. Chương Khả Khê ôm ngực, xấu hổ tìm bừa lý do:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!