Chương 35: (Vô Đề)

Chương 35: Đây là vấn đề riêng tư của anh ấy Chương Khả Khê cơm gạo nếp từ phía sau Kỷ Bắc Dương bước ra, tiểu nhân đắc ý khoe khoang nói: "Hàn tiên sinh, anh còn việc gì không? Nếu không có thì chúng ta tiếp tục ăn thôi."

Hàn Tấn xem mà tay nắm chặt lại, nói: "Cậu ấy không thể ăn cái này!"

Hàn Tấn trừng mắt nhìn lớp dầu mỡ trên miếng đậu, nói: "Cậu ấy chưa từng ăn, cay quá, dạ dày cậu ấy chịu không nổi."

"Không sao", Kỷ Bắc Dương nói, sau đó vươn đầu ra, liền ngậm lấy miếng đậu hũ thúi trên nĩa của Chương Khả Khê, giống như một con cún lớn bảo vệ chủ nhân.

Hàn Tấn hoàn toàn hạn hán lời.

Ánh mắt cô quét qua đôi môi Kỷ Bắc Dương dính sa tế trở nên đỏ rực, lặng lẽ nuốt nước miếng.

Môi Kỷ Bắc Dương đỏ, răng trắng, đôi mắt lưu chuyển, lấp lánh như ngậm nước. Anh hơi hít không khí, nói: "… Cay."

Hàn Tấn vội vàng cầm chai nước bên cạnh vặn nắp đưa cho Kỷ Bắc Dương, tiện thể trừng mắt nhìn Chương Khả Khê, nói: "Còn cười!"

Hình như nhìn ra tâm tư của Chương Khả Khê, Hàn Tấn ghét bỏ liếc cô một cái, nói: "Kỷ tổng, chúng ta về trước đi, bên ngoài lạnh."

Kỷ Bắc Dương nhìn về phía Chương Khả Khê. Chương Khả Khê nhìn Hàn Tấn. Hàn Tấn làm mặt quỷ: Nhìn tôi làm gì, về đi chứ!

Kỷ Bắc Dương gật đầu, nhét kẹo hồ lô vào tay Hàn Tấn, nói với Chương Khả Khê: "Được."

Hai người hí ha hí hửng bỏ đi. Hàn Tấn nhìn đồ đạc đầy hai tay, lại nhìn những cốc giấy trên bàn. Anh ta hít sâu một hơi, đặt cơm gạo nếp lên bàn, lấy di động gọi cứu viện.

Không được lên cơn, không được lên cơn…

Không được, muốn tới công chiện quá! Hàn Tấn thật sự quá tức giận! Anh ta còn là người trả lương cho Chương Khả Khê đấy!

Trở lại nhà gỗ, Hàn Tấn đề nghị họ về thành phố. Kỷ Bắc Dương không mấy muốn về, nhưng Hàn Tấn rất linh hoạt nói: "Kỷ tổng, Chương tiểu thư ngày mai còn phải đi làm."

Tuy rằng Kỷ Bắc Dương không nhắc đến Chương Khả Khê, nhưng Hàn Tấn biết cậu ấy nhất định sẽ giữ Khả Khê lại.

Hàn Tấn nói: "Có thể cái gì mà có thể, sếp của cô nhất định không đồng ý. Không có lý do chính đáng, làm sao có thể phê duyệt nghỉ phép cho cô."

Hàn Tấn nói: "Sếp cô hiện tại chắc chắn đang bận, không rảnh nghe điện thoại của cô đâu."

Kỷ Bắc Dương nhàn nhạt nói: "Sao anh biết?"

Hàn Tấn nói: "Ha ha, làm sếp đều rất bận."

Kỷ Bắc Dương nói: "Tôi không bận."

Hàn Tấn: "……"

Đó là bởi vì cậu có trợ thủ đắc lực như tôi được chứ!

Mắt Kỷ Bắc Dương đen láy, nhìn Chương Khả Khê, nói: "Muốn gọi điện thoại không?"

Hàm răng Hàn Tấn suýt tự cắn mình.

Kỷ Bắc Dương nói được, bảo Hàn Tấn lái xe đi.

Vừa đến chung cư Tây Lân, Hàn Tấn nhận một cuộc điện thoại, sau đó nói với Kỷ Bắc Dương: "Bác sĩ Hà đến rồi, tôi đi đón ông ấy."

Hàn Tấn dẫn bác sĩ Hà tới. Chương Khả Khê nhìn thấy một người trung niên qua tuổi ngũ tuần, đeo kính gọng bạc, mặc áo gió sẫm màu, tay xách một chiếc hộp, trông thông minh và ôn hòa.

Bác sĩ Hà nói: "Vị tiểu thư này là?"

Hàn Tấn nói: "Hàng xóm."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!