Khi anh đi, đa số mọi người đều chưa rời giường. Quản gia dẫn Kỷ Bắc Dương đi xuyên qua sân nhỏ yên tĩnh, đi qua bãi cỏ sương mù mênh mông. Chiếc siêu xe màu đen lặng lẽ dừng ở cách đó không xa.
Không có ai đến tiễn anh, anh cũng không nói cho bất cứ ai, rời khỏi Kỷ gia trong buổi sáng sớm yên tĩnh, giống như mọi lần anh rời khỏi nơi này trong suốt nhiều năm qua.
Tài xế mở cửa xe cho Kỷ Bắc Dương, "Thiếu gia, buổi sáng tốt lành."
Kỷ Bắc Dương lên xe. Khi cửa xe sắp đóng lại, quản gia đứng ở một bên bỗng nhiên tiến lên vài bước, nhẹ giọng kêu: "Thiếu gia."
Kỷ Bắc Dương quay đầu nhìn ông ấy. Quản gia đã hơn 50 tuổi, làm việc ở Kỷ gia 20 năm, gần như là nhìn Kỷ Bắc Dương lớn lên. Quản gia thấp giọng nói: "Thiếu gia, bảo trọng thân thể."
Kỷ Bắc Dương khẽ gật đầu.
Quản gia nhìn theo anh rời đi. Chiếc xe hơi màu đen lướt vào trong màn sương trắng xóa.
Thành phố dần dần tỉnh giấc. Trong xe im ắng. Khi đến gần rìa thành phố, Kỷ Bắc Dương nói: "Đi Vân Hãn."
Tài xế sửng sốt một chút, nhìn Kỷ Bắc Dương qua gương chiếu hậu, nói: "Thiếu gia, sắc mặt cậu không tốt, tôi đưa cậu đến chỗ bác sĩ Hà trước được không?"
Kỷ Bắc Dương hờ hững nói: "Đi Vân Hãn."
Tài xế do dự một chút, quay đầu xe, lên đường cao tốc.
Trên đường đi, tài xế liên tục nhìn Kỷ Bắc Dương qua gương chiếu hậu. Một lúc lâu sau, ông ấy không nhịn được nói: "Thiếu gia, nếu cậu không khỏe, phải nhớ đi khám bác sĩ. Cậu một mình ở bên ngoài, cần chú ý nhiều hơn đến sức khỏe."
Tài xế cũng có một người con trai, tuổi tác gần bằng Kỷ Bắc Dương. Ông ấy đã làm việc cho Kỷ gia rất lâu, thời gian thấy Kỷ Bắc Dương còn nhiều hơn thời gian thấy con trai mình. Khi nhìn Kỷ Bắc Dương, ông luôn nhớ đến con trai đang làm việc ở bên ngoài.
Kỷ Bắc Dương an an tĩnh tĩnh nhìn ngoài cửa sổ, nghe tài xế lải nhải nói mùa đông năm nay sẽ lạnh hơn nhiều.
Khi tài xế dặn dò Kỷ Bắc Dương, ông nói còn nhiều hơn cả dặn dò con trai ruột mình. Mặc dù Kỷ Bắc Dương có rất nhiều, rất nhiều tiền, tài xế nhìn anh vẫn không nhịn được phải nói rất nhiều lời.
Đến khu bảo tồn quốc tế Vân Hãn, tài xế xuống xe mở cửa cho Kỷ Bắc Dương. Ánh mặt trời mạ vàng cho những ngọn núi liên miên của công viên rừng. Tài xế nhìn anh một mình bước vào ánh mặt trời rực rỡ.
Kỷ Bắc Dương đi khu bảo tồn hoang dã. Hàn Tấn rất nhanh liền nhận được điện thoại từ bên đó. Hàn Tấn vừa nghe điện thoại vừa xử lý email, nói đã biết. Nhìn Chương Khả Khê ôm tài liệu đi ngang qua văn phòng, khóe môi Hàn Tấn nở nụ cười, nói với người trong điện thoại: "Kỷ tiên sinh định ở vài ngày thì cứ để cậu ấy ở. Các anh chú ý là được."
Cúp điện thoại, lòng Hàn Tấn nhẹ nhõm một chút. Khi không có Kỷ Bắc Dương, anh ta trước mặt Chương Khả Khê là Hàn tổng. Làm Hàn tổng thì tốt hơn nhiều so với làm Hàn tiên sinh, ít nhất anh ta nói gì, Chương Khả Khê cũng chỉ có thể nghe lời.
Kể từ sau bữa ăn ở tiệm lẩu Mông Cổ, Hàn Tấn rất muốn soi lỗi của Chương Khả Khê.
Nhưng anh ta vẫn luôn không tìm được cơ hội, bởi vì Chương Khả Khê cơ bản không mắc lỗi tân binh. Hàn Tấn không thể không có việc gì bới lông tìm vết, cho nên khó ở đã lâu.
Hàn Tấn nhìn nội dung văn kiện, ký tên vào chỗ Chương Khả Khê đã chỉ định. Ký xong, anh ta nói: "Chương Khả Khê, Kỷ tổng sẽ ở Vân Hãn vài ngày."
Sau đó chờ anh ta nói tiếp.
Hàn Tấn cảm thấy mình có vẻ hơi trẻ trâu, thấy Chương Khả Khê không có ô dù, liền không thể hiểu được mà đắc ý.
Chương Khả Khê dùng vẻ mặt của người lớn nhìn trẻ con, rất bao dung nhìn Hàn Tấn, nói một cách thành thục ổn trọng: "Hàn tổng, nếu anh cảm thấy tôi cần thiết phải biết hành trình của Kỷ tổng, sau này tôi sẽ đúng hạn đến văn phòng anh để tìm hiểu và ghi chép."
Hàn Tấn: "……"
Lòng anh ta anh hơi nhột.
Bị Chương Khả Khê chọc tức.
Ai muốn cô ta biết hành trình của Kỷ Bắc Dương chứ!
Hàn Tấn ấn thái dương, nói: "Cô đi ra ngoài."
Cười xong lại cảm thấy hơi áy náy, bởi vì Hàn Tấn tuy rằng trong hậu trường cùng cô cung đấu, nhưng thân là sếp, anh ta công tư phân minh, chưa bao giờ vì Chương Khả Khê trêu ngươi anh ta, mà cố ý gây khó dễ, hà khắc soi mói Chương Khả Khê trong công việc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!