Chương 23: (Vô Đề)

Người đến không mặc đồng phục công tác của khu bảo tồn, mà mặc vest thắt cà vạt, trông giống như một người phụ trách công việc nào đó.

Khi còn cách vài bước, đối phương đã cười nói: "Chào buổi sáng, Kỷ tiên sinh."

Kỷ Bắc Dương khẽ gật đầu, một tay đút túi, đi về phía Chương Khả Khê, nói: "Đưa cho cô ấy đi."

Người nọ nói không phiền toái, bảo nếu còn có yêu cầu gì thì có thể nói cho anh ta bất cứ lúc nào. Sau đó anh ta cung kính gật đầu chào hỏi Kỷ Bắc Dương, rồi lái xe ngắm cảnh rời khỏi khu vực cư trú của Mao Mao.

Kỷ Bắc Dương trở lại nhà gỗ tắm rửa thay quần áo. Khi anh bước ra, thấy Chương Khả Khê đã dọn ra một chiếc bàn vuông nhỏ gấp lại đặt dưới bậc thang trước cửa nhà gỗ, hai bên bàn vuông nhỏ có hai chiếc ghế nhỏ màu gỗ.

Cô mang bữa sáng đã được đưa đến ra từng đĩa từng đĩa, mang theo chén đũa và nĩa.

"Bữa sáng thật phong phú." Chương Khả Khê quay đầu nói.

Cô thấy Kỷ Bắc Dương mặc áo sơ mi quần tây, bên ngoài khoác một chiếc áo dệt kim dài màu vàng nhạt. Tóc đen tản mạn rũ trên trán, toát ra cảm giác như một công tử hào môn cao quý không thể với tới trong truyện tranh hay anime.

Vì vậy, chăn voi là nghề tay trái, nhưng hẳn không phải là loại nghề tay trái như nhận thức thông thường của Chương Khả Khê.

Kỷ Bắc Dương ít lời. Hai người ngồi ăn sáng bên đường khu thảo nguyên sinh thái. Gió sáng từ thảo nguyên thổi tới, thanh khiết và se lạnh thổi bay mái tóc của Chương Khả Khê.

Nhà gỗ dưới bầu trời xanh lam, voi Châu Phi chậm rãi đi lại xung quanh họ. Mọi khung cảnh ở đây đều giống như một bức tranh: núi xa như vậy, trời xanh như vậy, cỏ xanh như vậy. Chương Khả Khê rất muốn đưa ba mẹ và em trai đến.

Ăn xong bữa sáng, Chương Khả Khê nhận được lời mời phỏng vấn từ một công ty, mời cô đến phỏng vấn lúc 10 giờ.

Công ty này giới thiệu như sau: Công ty chuyên đào tạo, huấn luyện và ươm mầm tài năng livestream bán hàng qua video ngắn.

Công ty đưa ra rất nhiều vị trí, phần lớn là streamer, biên kịch. Chương Khả Khê đã thấy vị trí Trợ lý Hành chính khi sàng lọc và thuận tay nộp sơ yếu lý lịch.

Nhận được lời mời phỏng vấn, Chương Khả Khê đi sang một bên gọi điện thoại cho đối phương, xác nhận đó có phải là vị trí cô muốn phỏng vấn hay không. Nhận được câu trả lời khẳng định, Chương Khả Khê xác nhận cô sẽ tham gia.

Cúp điện thoại, Chương Khả Khê nhìn thời gian trên điện thoại.

Kỷ Bắc Dương nói: "Phải đi về sao?"

Chương Khả Khê gật đầu, nói: "Buổi sáng có một buổi phỏng vấn. Kỷ tiên sinh, nếu anh không vội về thành phố, có thể ở lại đây chờ tôi không? Tôi sẽ ngồi xe buýt của khu bảo tồn về thành phố phỏng vấn, sau khi kết thúc tôi sẽ qua tìm anh."

Kỷ tiên sinh có biết lái xe hay không Chương Khả Khê chưa từng thấy, nhưng nếu là cô lái đến, cô cũng có nghĩa vụ lái nó về.

Kỷ Bắc Dương đứng dậy, nói: "Tôi cùng cô về."

Công ty phỏng vấn nằm trên đường về chung cư Tây Lân. Kỷ Bắc Dương đề nghị cô có thể lái xe thẳng đến địa điểm phỏng vấn, anh sẽ đợi cô kết thúc.

"Tôi đợi cô, đi thôi." Kỷ Bắc Dương nói.

Đã nói đến nước này, Chương Khả Khê cũng không chối từ nữa.

Theo lịch hẹn với công ty phỏng vấn, Chương Khả Khê đến nơi đúng giờ. Cô may mắn tìm được một chỗ đậu xe dưới lầu, sau đó cô lùi đuôi xe vào chỗ đậu theo style fast & furious.

"Tôi đi đây, lát nữa gặp." Chương Khả Khê cúi người dễ thương nói qua cửa sổ ghế phụ.

Kỷ Bắc Dương bị style đỗ xe fast & furious của cô làm cho sang chấn tâm lý, yết hầu anh cuộn lên, "Được."

Kỷ Bắc Dương nhìn bóng lưng cô rời đi, nhịn không được thở dài.

Công ty phỏng vấn ở tầng 17. Khi thang máy "đinh" một tiếng báo hiệu đến tầng, nhân viên nhân sự của công ty phỏng vấn gọi điện thoại cho Chương Khả Khê.

"À, chào anh, tôi đến rồi." Chương Khả Khê bước ra khỏi thang máy, rẽ qua khúc cua hành lang, nhìn thấy một người đàn ông đang gọi điện thoại.

Đối phương khoảng 30 tuổi, thấy Chương Khả Khê, mắt bỗng sáng lên, nói: "Cô đến phỏng vấn?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!