Chương 864: Cứu nguy Tĩnh Như (3)

"Diệp thiên sư, ha ha……"

Hồ Tinh kia ngẩng đầu hướng Diệp Thiếu Dương thì thầm cười quái dị, thanh âm tà ác, "Diệp thiên sư không tuân theo quy củ, mang theo pháp khí đến đây, ta phải cho ngươi chịu phạt……"

Nói rồi bò nhanh qua chỗ Chu Tĩnh Như, cố ý khiêu khích Diệp Thiếu Dương, nên bò rất chậm.

"Thất Tinh quy vị, Long Tuyền sát địch! Tru tà!"

Diệp Thiếu Dương cắn đầu lưỡi, phun một ngụm máu lên Thất Tinh Long Tuyền Kiếm, tay trái một chưởng đẩy vào chuôi kiếm, Long Tuyền Kiếm tử quang lập loè, bay khỏi tay ra ngoài.

Lục Vĩ yêu hồ không hề nhúc nhích, chỉ quất đuôi hai cái, lập tức có hai con Hồ Tinh nhảy lên, yêu khí chấn động, ý đồ ngăn cản Thất Tinh Long Tuyền Kiếm.

Long Tuyền Kiếm kiếm phong rung lên, trong khoảnh khắc chấn nát yêu khí, trực tiếp xuyên qua thân hai con Hồ Tinh, thanh thế không giảm, phóng về phía tháp nước.

Tam Vĩ linh hồ đang tập kích Chu Tĩnh Như, thấy Long Tuyền Kiếm linh khí ngút trời, biết không dễ đối phó, lập tức há to miệng, phun ra một viên nội đan màu đỏ, xoay chuyển không ngừng, yêu khí phóng bắn ra tứ phía.

Diệp Thiếu Dương hai tay không ngừng kết ấn, dùng càng nhiều cương khí kích phát linh lực của Thất Tinh Long Tuyền Kiếm, phong tỏa nội đan, hét lên một tiếng: "Phá!"

Nội đan bị chấn nát, chạm với Long Tuyền Kiếm là nổ tung, Hồ Tinh kia đến miệng cũng chưa kịp ngậm lại, đã bị lưỡi kiếm xuyên thủng.

"Đương"

một tiếng, Long Tuyền Kiếm cắm vào tường xi

-măng, cắm sâu vào tới ba tấc, phía trên còn treo thi thể ba con Hồ Tinh.

"Diệp thiên sư thật đúng là pháp lực thông thiên."

Con Lục Vĩ yêu hồ kia rốt cục cũng mở miệng, đứng dậy, thân thể dần biến ảo thành một nữ nhân, váy dài thướt tha, trang điểm cổ trang, đôi môi tím bầm, phấn mắt đánh thật đậm đen, trang phục nửa kín nửa hở, thập phần quyến rũ.

"Diệp thiên sư, ngươi giết hai con cháu của ta, ta với ngươi cũng không còn gì để nói, nếu cô ta là người quan trọng trong lòng ngươi, ta sẽ khiến ngươi tận mắt nhìn thấy cô ta chết thế nào, nếm thử một chút thống khổ khi mất đi người thân."

Lục Vĩ Yêu Hồ dứt lời, cười lạnh lùng, phất lên tay áo, lập tức có hai con Hồ Tinh chạy đến bên ao nước, không ngừng nôn oẹ vào trong đó một số con bò sát màu đen, vừa vào nước liền lặn mất tăm.

Mặt nước lập tức cuồn cuộn lên, có màu đỏ giống như máu từ phía dưới bốc lên, toát ra mùi tanh hôi.

Tiếp đó, một bóng trắng gồm tứ chi và đầu trồi lên mặt nước, bám lấy chân tháp nước, chậm rãi bò lên trên.

Dĩ nhiên là một con thủy thi.

"Hắc hắc, ta nuôi đám thủy thi này, vốn để hấp thụ thi khí tu luyện."

Lục Vĩ Yêu Hồ cười nói "Hiện giờ để đối phó Diệp thiên sư, cũng chỉ có thể cống hiến ra mà thôi."

Những con thủy thi đó bò đến chân tháp nước, thân ảnh màu trắng lay động di chuyển, bò lên chỗ Chu Tĩnh Như.

Đám thủy thi này đều thiếu tay thiếu chân, thân thể hư thối gần hết, nhung nhúc toàn thi trùng màu trắng.

Nhìn thấy lũ cương thi bộ dáng khủng bố đang dần dần bò đến chỗ mình, Chu Tĩnh Như lại hét lên sợ hãi chót tai.

Diệp Thiếu Dương phi thân chạy vội qua đó.

Lập tức có mấy con Hồ Tinh xông tới cản trở, Diệp Thiếu Dương vừa chạy, vừa vung tay đánh ra mấy lá linh phù, ngăn cản lại lũ Hồ Tinh đang tới gần, chân đạp thành ao, nhảy dựng lên, một cái phi người đến chân tháp nước.

Rút ra Thất Tinh Long Tuyền Kiếm, Diệp Thiếu Dương bám chặt dây thừng trên người Chu Tĩnh Như, một kiếm chém xuống, không ngờ bị yêu khí phản phệ, dây thừng không cắt đứt được.

Diệp Thiếu Dương vung kiếm định chém một nhát nữa, đột nhiên cảm thấy chân trái căng ra, không cần nhìn cũng biết là do thủy thi ôm lấy, xoay người một kiếm chém đứt hai cánh tay thuỷ thi, phát hiện ngày càng nhiều thủy thi đang bò lên đây.

Mấy chục con Hồ Tinh kia cũng đồng loạt xông lên, hóa thành mị ảnh khủng bố, bổ trợ lẫn nhau, hình thành một tổ trận pháp kỳ quái, lăng không bay tới.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!