Diệp Thiếu Dương trong lòng cười lạnh, người này nói chuyện cũng thật là lòng vòng, hỏi: "Sau đó ngươi giống như mất tích, đi đâu thế?"
"Mấy năm nay, ta đi thăm các gia tộc Đại vu thuật, Âm dương thuật ở Đông Nam Á, thậm chí còn tới cả La Mã, tìm kiếm hậu nhân của Đại Tế Tư, học thêm rất nhiều tri thức."
Lăng Vũ Hiên chậm rãi nói, "Ta mới vừa về nước, nghe thấy nhiều người nhắc tới ngươi, dường như đã coi ngươi là đệ tử đứng đầu trong Đạo môn, điều này chứng tỏ mấy năm nay ngươi cũng nỗ lực tu hành, hậu phát tiên chí đó."
Diệp Thiếu Dương nghe thấy thế, coi như hiểu rõ, gia hỏa này cố ý tới phá rối đây mà, nghiêng đầu cười nói: "Vậy thì ngươi sai rồi, mấy năm nay ta cũng không làm gì hết, hàng ngày đều ăn chơi khắp nơi, đệ nhất đệ nhị, đều là do người khác nói, không liên quan gì đến ta, ngươi thích thì cứ đi mà nhận lấy, ta không có hứng thú."
Ánh mắt Liễu Như Nhứ toát ra một tia khinh thường, liếc nhìn hắn một cái.
Lăng Vũ Hiên nhìn Diệp Thiếu Dương mặt mũi đầy bụi bẩn, quần áo dính đầy mạng nhện, tay còn nắm một cái thỏi bạc, khẽ nhếch miệng cười, "Nghe ngươi nói vậy, lại thêm cái bộ dáng này, đích thực có chút siêu phàm thoát tục, ta càng có hứng thú tìm hiểu."
"Các người là ai, tới đây làm gì?"
Tiểu Mã hai tay chống nạnh, tiến lên phía trước một bước, híp mắt nhìn Lăng Vũ Hiên.
"Đây là nhà ta, ta có nói để các người vào chưa, mau đi nhanh đi, bằng không ta báo cảnh sát đó."
Liễu Như Nhứ sắc mặt trầm xuống, nói với Diệp Thiếu Dương: "Diệp Thiếu Dương, bằng hữu này của ngươi thực không có giáo dục!"
Diệp Thiếu Dương nói: "Đây là nhà của hắn, nếu hắn bảo cô đi, không lý nào cô không đi, chẳng lẽ muốn ở lại làm nữ chủ nhân à?"
Tiểu Mã trừng mắt liếc Diệp Thiếu Dương: "Ngươi nói bậy cái gì thế, Tiểu Mã ca ta dù không có bạn gái, cũng không thể thấy nữ nhân là nhận đâu đó, ngươi tưởng ta là cái loại này heo mẹ à, ai cũng nhận là chủ nhân sao?"
Diệp Thiếu Dương gãi đầu nói: "ta sai rồi, xin lỗi nhé."
"Ngươi, các ngươi!"
Liễu Như Nhứ tiến lên một bước, tay để bên hông, tựa hồ muốn xông vào đánh nhau.
Lăng Vũ Hiên vỗ vỗ vai cô ta, xoay người đi ra ngoài cửa, quay đầu nhìn Diệp Thiếu Dương cười nhạt, "Ta sẽ ở lại Thạch Thành một thời gian, Diệp Thiếu Dương, ta có rất nhiều chuyện muốn tâm sự với ngươi, chúng ta cứ chậm rãi mà chơi."
"Không có thời gian."
Liễu Như Nhứ có chút không cam lòng, lạnh lùng nhìn Diệp Thiếu Dương nói: "Diệp Thiếu Dương, trước giờ chưa có người nào dám làm nhục ta như vậy!"
Diệp Thiếu Dương cũng không thèm nhìn cô ta, dùng sức đám Tiểu Mã một quyền, "Sao lại còn thỏi bạc, có bao nhiêu, giao hết ra đây!"
Nói rồi đẩy Tiểu Mã xuống sô pha, lục soát khắp người, Tiểu Mã liều mạng phản kháng, loạn thành một đoàn.
Liễu Như Nhứ tức giận dậm chân, kéo Lăng Vũ Hiên xuống lầu.
Nhuế Lãnh Ngọc tốt xấu gì cũng là người dẫn bọn họ tới, vì thế đưa bọn họ đi xuống.
"Ta còn tưởng Diệp Thiếu Dương xuất thân danh môn đại phái, là một quân tử khiêm nhường chứ, không ngờ hắn lại đáng khinh như vậy, quả thực là bại hoại của giới Pháp Thuật!"
Liễu Như Nhứ hận đến nghiến răng nghiến lợi, liếc xéo qua Nhuế Lãnh Ngọc, nói: "Nhuế tỷ tỷ sao lại có thể làm bạn với loại người như vậy!"
Nhuế Lãnh Ngọc khẽ mỉm cười, "Không tiễn, sau này sẽ liên lạc lại."
Hai người Lăng Vũ Hiên ra khỏi tiểu khu, Lăng Vũ Hiên mở cửa chiếc Bentley, ngồi vào trong, nhưng không vội lái xe đi.
"Sư huynh, cái tên Diệp Thiếu Dương này, căn bản không đáng để huynh phải ra tay!"
Liễu Như ngồi trên xe nói, "Chỉ làm bẩn tay huynh mà thôi."
Lăng Vũ Hiên khởi động máy, chậm rãi nói: "Mặc kệ hắn là quân tử hay tiểu nhân, lần này ta về nước, muốn đứng chân trong giới Pháp Thuật, thì nhất thiết phải đạp hắn xuống dưới chân, dẫm thật mạnh"
Nói xong dùng sức dẫm mạnh chân ga.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!