"Đâu có liên quan gì đến ta, ta vì bắt yêu đành phải hiến thân."
Diệp Thiếu Dương giọng điệu chính nghĩa hiên ngang nói.
Tạ Vũ Tình cắt ngang, "Ngươi sờ mó chân người ta, tặng người ta tấm bùa hộ mệnh, coi như hoà nhau, không nên nghĩ nhiều."
"Cô nói như vậy, làm như là đang giao dịch."
Diệp Thiếu Dương buồn bực nói, "Bất quá, ta đưa bùa hộ mệnh cho cô ta, còn có ý khác nữa."
"Cái gì? Để người ta nhớ đến ngươi hả?"
"Phi! Cô chẳng nói được câu nào hay cả."
Diệp Thiếu Dương nói, "Đó không giống bùa hộ mệnh bình thường, ta đã bỏ thêm một chút tinh huyết ở bên trong, có thể cảm nhận được sự tồn tại của nó, như vậy lần sau gặp cô ta, ta sẽ biết được cô ta là thật, hay là do Hồ Tinh biến hoá, ta không thể lần nào cũng sờ chân người ta kiểm tra."
Tạ Vũ Tình lúc này mới hiểu, âm thầm bội phục Diệp Thiếu Dương tâm tư tinh tế.
"Ngươi vừa nói với cô ta, ngươi đã có cách tìm ra Hồ Tinh, là biện pháp gì hả?"
"Có biện pháp, có lẽ sẽ dụ được Hồ Tinh kia xuất hiện."
Diệp Thiếu Dương nói: "Trương Tư Đức không phải trong lúc lau cửa kính mới gặp rồi cùng nó tư thông sao, vậy thì tìm một người, giả làm nhân viên lau kính, tới lau cửa sổ phòng nó, có lẽ nó sẽ không bỏ qua cơ hội này đâu..."
Tạ Vũ Tình sửng sốt một chút, nói: "Hồ Tinh kia sẽ không hoài nghi chứ?"
"Có gì mà hoài nghi, nó vốn không sợ cảnh sát các ngươi, sẽ không trốn tránh đầu sóng ngọn gió đâu, nếu nó muốn hút tinh huyết con người tu luyện, Trương Tư Đức không phải người duy nhất cũng không là cuối cùng, có cơ hội thì sao nó không làm chứ?"
Tạ Vũ Tình nói: "Hồ Tinh này sao phải dùng mấy biện pháp kỳ quái như thế chứ, dù nó có giết người cũng sẽ không lưu lại manh mối, sao không ra ngoài tùy tiện mà giết người?"
"Thứ nhất, sào huyệt của nó nhất định trong toà nhà, thậm chí ngay tại phòng 1603, để tiện việc tu luyện, không muốn đi xa.
Thứ hai, Hồ Tinh vô cùng thông minh cẩn thận, nếu tùy tiện giết người, sẽ lưu lại manh mối, dễ dàng bị pháp sư theo dõi, giống như bây giờ, mới là biện pháp ổn thoả nhất, cứ chậm rãi mà tu luyện, không ai phát hiện ra."
Tạ Vũ Tình chậm rãi gật đầu, "Như vì sao trước kia cao ốc Lisa lại không thấy phát sinh cùng loại án kiện nào?"
"Có lẽ là có, chỉ là không xui xẻo có người ngã chết, mà có thể chết trong tòa nhà, hoặc ở nơi khác, nên không liệt vào án kiện thần quái để xử lý.
Vụ của Trương Tư Đức là ngoài ý muốn, hơn nữa nếu hôm qua chúng ta không tới cao ốc Lisa, án kiện này có lẽ sẽ không khiến cô chú ý."
"Đúng vậy, ta sẽ an bài một chút, tìm người trà trộn vào cao ốc, thử một lần xem sao."
"Người khác không được, Hồ Tinh kia không phải dễ đối phó, vạn nhất bị nó mê hoặc, hút khô tinh huyết, thì phải làm sao……"
Diệp Thiếu Dương cười xấu xai.
Tạ Vũ Tình liếc hắn một cái: "Ý ngươi là để ngươi đi sao?"
"Làm gì còn cách nào khác, Tứ Bảo lại không ở đây."
"Nhưng hôm qua ngươi đã tới cao ốc, Hồ Tinh kia có khả năng đã nhận ra ngươi."
Diệp Thiếu Dương cười đắc ý, "Đừng quên ta còn có mặt nạ da người, chỉ cần giấu đi khí tức, Hồ Tinh tuyệt đối nhận không ra."
"Vậy đi, ta sẽ an bài."
Tạ Vũ Tình vỗ vỗ vai hắn, cười nói, "Ngươi phải cố kiềm chế đó, đừng có tinh tẫn nhân vong."
"Ta sẽ thải âm bổ dương, còn chưa biết ai hại ai đâu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!