Chương 802: Lịch sử trùng hợp

Diệp Thiếu Dương không có hứng thú đối với nhân vật lịch sử, tuy nhiên sau khi nghe cô nói như vậy, cũng nhịn không được nhìn lại vài lần, cảm thấy Minh Thái Tổ tuy không phải soái lắm, nhưng khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, mắt sáng tinh anh, rất có phong thái uy nghi quân lâm thiên hạ.

"Sao ta lại thấy, có chút quen mặt nhỉ."

Diệp Thiếu Dương gãi đầu nói.

Nhuế Lãnh Ngọc nói: "Quen mặt chứ, có một đại nhân vật là cháu đích tôn thứ hai mươi chín của ông ta, dân gian đều nói hai người không chỉ có ngoại hình giống, mà đến thủ đoạn hành sự cũng giống nhau, mạnh mẽ quyết đoán, dám làm dám chịu.

Không ngờ tướng mạo thật đúng là …..

lại có vài phần giống nhau đến vậy."

Diệp Thiếu Dương hơi suy tư, nghĩ tới đại nhân vật mà nàng nói chính là vị nào, giật mình nhớ tới.

Lịch sử thật là trùng hợp, ẩn chứa trong đó sự huyền bí, thật là không cách nào nghiên cứu được.

Đi một hơi đến cuối đường, thì có một cánh cửa đá rất lớn chặn lại.

Cửa chia làm hai phiến đá, đóng kín lại, khoá cửa là một khối đá trạm hình Bát quái.

Phía trên cửa đá, chính giữa có khắc một chữ to: Minh.

Hai người ngẩng đầu nhìn một hồi, Nhuế Lãnh Ngọc hỏi: "Có ý gì đây?"

Diệp Thiếu Dương không lên tiếng, đi tới phía trước mặt khối đá, lấy Âm Dương Bàn của mình ra, đối chiếu phương vị với mặt bát quái trên cửa.

suy đoán một hồi, nói: "Đây là quẻ Vô Căn, không cách nào suy diễn, chỉ khi tìm được "quẻ căn" mới có thể suy ra " mật mã "."

Nhuế Lãnh Ngọc nói: "Không hiểu."

"Thì giống như ….

là giải đề toán đó, cần phải cho một cái điều kiện, cô mới có thể tính toán ra kết quả, hiện tại chẳng có điều kiện nào cả, tựa như cho cô một hình tam giác bất quy tắc, trong tình huống không có thước để đo, cô có biết là cạnh nào, dài bao nhiêu không?"

Nói xong dùng đèn trên đầu chiếu kiểm tra xung quanh, không phát hiện được bất kỳ vật gì mang tính gợi ý, chỉ có một chữ "Minh"

, cẩn thận suy luận, chợt hiểu ra, cười nói: "Thì ra quẻ căn là "Thượng Hoả Hạ Thổ"."

Nhuế Lãnh Ngọc nghi hoặc nhìn hắn, chờ lời giải thích.

Diệp Thiếu Dương chỉ vào chữ "Minh"

, nói: "Minh, có nghĩa là ánh sáng, thứ gì sẽ phát sáng, đương nhiên là Hoả."

"Đơn giản vậy sao?"

"Chỉ đơn giản như vậy, mê ngữ trong Đạo gia chính là như vậy, không hiểu thì vĩnh viễn sẽ không hiểu, biết được quy tắc, liếc mắt một cái đã có thể tìm ra chân tướng."

Diệp Thiếu Dương giải thích, "Nếu người này thực sự muốn làm cho phức tạp, sẽ không để làm ra chữ này, ý ta là, một chữ sẽ không có hai cách giải, để người khác không tìm được manh mối, thì cũng không có nhắc nhở manh mối chủ yếu."

Nhuế Lãnh Ngọc suy nghĩ một hồi, chậm rãi gật đầu, "Vậy chữ "Thổ" kia là từ đâu ra, hơn nữa vì sao lại là Hoả ở trên thổ ở dưới, mà không phải ngược lại?"

Diệp Thiếu Dương cười cười cố ý khoe khoang, nói: "Cô có biết Thôi Bối Đồ không, chính là cuốn sách tiên đoán, trong đó tiên đoán giai đoạn Võ Tắc Thiên cầm quyền, câu đầu tiên chính là: "Nhật nguyệt đương không, chiếu lâm hạ thổ".

Sau này quả nhiên Võ Tắc Thiên lên cầm quyền, lấy tên là "Chiếu", cũng không biết là do Thôi Bối Đồ tiên đoán chính xác, hay do Võ Tắc Thiên sau khi nhìn thấy Thôi Bối Đồ, nảy ra ý tưởng, thêm dưới chữ Nhật Nguyệt một chữ Không tạo thành một chữ, chính là chữ "Chiếu".

Đọc thành "Chiếu lâm hạ thổ"

Nếu nói sâu xa hơn, cô nhìn chữ "Minh" này mà xem, là dùng cách viết Lệ thư, có sự ngắt quãng, có thể đọc thành hai chữ "Nhật Nguyệt", xung quanh trống rỗng, không phải là Nhật Nguyệt đương không hay sao, câu sau lại là "Chiếu lâm hạ thổ"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!