Chương 801: Tranh nhau thứ tự

Tuyết Kỳ bị bọn họ cười nhìn mình như vậy, đỏ mặt cúi đầu, bộ dáng này càng thêm đáng yêu.

Tiểu Mã nhịn không được sờ lên hai búi tóc sừng dê của cô, "Tiểu muội muội, ca ca cho ngươi kẹo ăn nha……"

Tuyết Kỳ lập tức trừng mắt mắng: "Lấy tay ngươi ra! Ngươi thực coi ta là tiểu cô nương à!"

Tiểu Mã bật cười, nói: "Đến bộ dáng giận dữ cũng đáng yêu như vậy, chà, tiểu loli chịu không nổi nữa rồi này."

Tuyết Kỳ càng thêm quẫn bách, lại không dám mở miệng, sợ lại bị mọi người trêu chọc, tức giận quay mặt vào vách tường.

Bộ dạng này cũng rất là đáng yêu cực kỳ, Diệp Thiếu Dương cũng nhịn không được muốn trêu đùa vài câu, Tứ Bảo đi tới vỗ vỗ vai hắn, nói: "Tuyết Kỳ cô nương mặc dù đã có thân thể, trở thành quỷ thi, nhưng đây vốn là việc nghịch thiên hành sự, dù luôn ở bên cạnh ngươi, tương lai gặp phải pháp sư hoặc người của Âm Ty, khẳng định khó mà giải thích được, lo mà nghĩ biện pháp đi."

Diệp Thiếu Dương cũng nghĩ thấy đúng, Tuyết Kỳ vốn đã hồn phi phách tán, mình dùng Âm Dương Kính thu nguyên thần cô lại, vốn đã vi phạm vào thiên đạo, hiện giờ lại đoạt một khối thân thể từ mấy trăm năm trước, tạo ra một con quỷ thi, coi như vi phạm nghiêm trọng luật pháp của Âm Ty.

Dù mình có toàn lực bảo vệ cô ta, tương lai bị người ta hỏi đến, đúng là có chút không thể giải thích được.

"Vậy ngươi nói, phải làm sao bây giờ?"

Tứ Bảo nói: "Dù cô ta có dùng thân thể này để dưỡng ra hồn phách, khi xuống Âm Ty cũng không có danh tịch, không thể luân hồi, nhưng lưu lại nhân gian, Âm Ty dĩ nhiên lại sợ không thể quản chế cô ta, biện pháp chỉ có một thôi: Nhận chủ."

Thấy Diệp Thiếu Dương có chút do dự, Tứ Bảo nói tiếp: "Sau khi nhận chủ, cô ta chẳng khác nào có người quản lý sao, Âm Ty cũng sẽ không hỏi nhiều, cô ta theo ngươi bắt quỷ hàng yêu, tích lũy công đức, khi xuống đó ngươi đi xuống mà cầu tình giúp, đưa cô ta đi luân hồi, cũng dễ nói chuyện hơn phải không."

Diệp Thiếu Dương cũng cảm thấy có lý, mình vất vả lắm mới giúp cô trọng tố lại thân thể, cứ như vậy mà để cô rời đi, tương lai vạn nhất gặp phải pháp sư, không rõ sự tình xảy ra, khẳng định muốn thu phục cô, thì đúng là một mầm tai hoạ, vì thế quay sang nhìn Tuyết Kỳ, nói: "Cô cảm thấy thế nào?"

Tuyết Kỳ quay đầu tới, nói: "Ta không có ý kiến."

"Được rồi,"

Diệp Thiếu Dương chỉ vào mấy người trước mặt, nói: "Cô muốn nhận ai, thì tự mình quyết định đi."

Tiểu Mã vừa nghe, lập tức hai mắt tỏa ánh sáng, trong đầu tưởng tượng ra cả một kế hoạch nuôi dưỡng tiểu loli, ho khan hai tiếng, ngẩng đầu ưỡn ngực lên.

Tuyết Kỳ chẳng buồn liếc mắt nhìn hắn một cái, lạnh lùng nói với Diệp Thiếu Dương: "Ngươi đúng là hồ đồ, bọn họ căn bản không có chút gì liên quan gì tới ta, ta nhận bọn họ, thật là không hợp tình lý, tương lai nếu quỷ sai có hỏi chuyện, cũng không biết lấy lý do gì trả lời, ngoại trừ nhận ngươi, ta còn có thể nhận ai?"

"Việc này……"

Diệp Thiếu Dương á khẩu không trả lời được, quay đầu liếc Nhuế Lãnh Ngọc một cái.

Nhuế Lãnh Ngọc nói: "Dù sao người cũng có nhiều mỹ nữ Quỷ Phó Yêu Phó như vậy, thu một người nữa thì cũng vậy thôi, thu đi."

Diệp Thiếu Dương gãi gãi đầu, "Cô nói như vậy ta có chút không dám đó."

"Ngươi thu Quỷ Phó, thì có quan hệ gì đến ta."

Nhuế Lãnh Ngọc lạnh lùng nói, sau đó cảm thấy chính thái độ này của mình có thể sẽ làm cho Tuyết Kỳ khó xử, tính cách hai người cũng khá tương đồng, bản thân mình cũng rất thích cô ta.

Hơn nữa hiện tại cô ta chỉ là một thiếu nữ mười ba tuổi, cũng không có sát thương gì với Diệp Thiếu Dương, nghĩ vậy, liền đi tới nói với Tuyết Kỳ, "Nếu cô cảm thấy hắn xứng đáng làm chủ nhân của mình, thì nhận chủ đi."

Tuyết Kỳ liếc mắt nhìn Diệp Thiếu Dương một cái, thở dài nói: "Đành phải vậy thôi."

Diệp Thiếu Dương nói: "Cô nói như thế làm như ta không xứng với cô ấy, không đúng, ý của ta không phải ý tứ kia……"

"Vốn dĩ ngươi không xứng với ta rồi, nhưng ở đây không ai có tư cách làm chủ nhân của ta, ta cũng không còn biện pháp nào khác."

Tuyết Kỳ nói xong, mở miệng nhả ra một khối hồn tinh lấp lánh màu hoa hồng, từ từ bay đến trước mặt Diệp Thiếu Dương.

Diệp Thiếu Dương bất đắc dĩ lắc lắc đầu, đưa tay lên, mở ra lòng bàn tay lại có thêm một vết màu hoa hồng.

Qua Qua thần thái rất cao hứng, chạy vội tới trước mặt Tuyết Kỳ, ngẩng đầu nhìn cô, cười hì hì nói: "Lão Bát."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!