Đòn này, vốn là định trói buộc Đồng Giáp Thi, kết quả gia hỏa này sức lực lớn vô cùng, giơ tay chắn lấy, đánh bật Câu Hồn Tác ngược trở lại, hơn nữa dư chấn khiến cho cánh tay Diệp Thiếu Dương trở nên tê dại.
"Đệch, lực mạnh như trâu!"
Diệp Thiếu Dương xốc lại tinh thần, liên tục vung lên Câu Hồn tác, không ngừng công kích Đồng Giáp Thi, nhưng hắn không phải đang đánh bừa, mà lợi dụng tính mềm dẻo của Câu Hồn tác, cùng Đồng Giáp Thi du đấu, liên tục đập vào khớp xương của nó.
Chiêu này thực rất hiệu quả, chỉ qua mấy hiệp, rốt cuộc cũng đánh Đồng Giáp Thi ngã ngào xuống đất.
Câu Hồn tác giống như rắn không xương, lập tức quấn quanh thân nó.
"Ngao……"
Đồng Giáp Thi ngửa mặt lên trời hét lớn, hai tay dùng sức, kéo căng Câu Hồn tác, vang lên tiếng kẽo kẹt, nhưng không thể nào thoát được.
Đối với độ cứng của Câu Hồn tác, Diệp Thiếu Dương vô cùng yên tâm, chỉ cần có thể trói được nó, đừng nói Đồng Giáp Thi bình thường, dù có là Đồng Giáp Thi Vương, cũng đừng có mơ tưởng kéo đứt được Câu Hồn tác, đương nhiên là, nếu muốn dùng Câu Hồn tác trói lại Đồng Giáp Thi Vương, độ khó cũng không khác gì so với việc lên trời.
"Kết thúc thôi, tiểu tử."
Diệp Thiếu Dương đi tới bên cạnh Đồng Giáp Thi, tay cầm Thất Tinh Long Tuyền Kiếm, một kiếm đâm vào mắt trái của nó, dùng sức khuấy động trong óc của nó.
Đồng Giáp Thi lảo đảo giống như kẻ bị điên, cả người run rẩy cả lên.
"Cẩn thận!"
Tứ Bảo lên tiếng nhắc nhở.
Cũng đúng lúc đó, Diệp Thiếu Dương cảm nhận có gió thổi ở sau đầu, biết tránh không kịp nữa, bất ngờ xoay người, kéo Đồng Giáp Thi làm lá chắn.
Một đôi tay đúng lúc đâm xuyên hai mắt Đồng Giáp Thi, máu tươi bắn ra, Đồng Giáp Thi còn chưa có có bị giết, đột nhiên lại bị một đâm rồi chết mất.
Diệp Thiếu Dương lúc này mới nhìn rõ, trước mặt là một con Đồng Giáp Thi khác.
"Đại nghĩa diệt thân, cám ơn huynh đệ."
Diệp Thiếu Dương vung Câu Hồn tác, tiếp tục dùng biện pháp cũ giao đấu, liếc mắt một cái nhìn sang hố ngầm kia, con Đồng Giáp Thi thứ ba mới vừa thò đầu ra, vì thế vội vàng gọi mấy người Tứ Bảo qua đó xử lý.
Đồng Giáp Thi khó đối phó ra sao, bản thân mình đã được kiến thức qua rồi, nếu để cho bọn chúng cùng lúc ra liền mấy con, chỉ sợ không thể diệt hết cả đoàn người.
Tứ Bảo chạy như bay tới, thừa dịp Đồng Giáp Thi còn chưa chui lên hết, lấy ra một chuỗi Phật châu, tròng vào cổ Đồng Giáp Thi, dùng ngón tay vẽ vài nét trên mặt nó, miệng niệm chú ngữ, Phật châu sáng lên, khoá cứng lại Đồng Giáp Thi.
Phía dưới rõ ràng còn có Đồng Giáp Thi, ý đồ ra tới, nhưng là bị đồng bọn xui xẻo chắn ngay cửa động, chỉ có thể từng chút mà đẩy lên.
"Mau lên, Qua Qua."
Tứ Bảo lớn tiếng gọi Qua Qua tới, Qua Qua cúi xuống nhìn lập tức hiểu ra, tay vung quỷ đao, nhằm thẳng ót Đồng Giáp Thi chém một đao, kết quả "Đương"
một tiếng, chính mình bị chấn cho lùi lại.
Qua Qua đau lòng vuốt lưỡi đao, thấy không việc gì mới yên lòng, ngẩng đầu nhìn về phía con Đồng Giáp Thi đang bị định trụ kia, mũ giáp trên đầu bị chém nứt một khe.
"Tiếp tục!"
Tứ Bảo nói, "Mau đánh nó trở về."
"Không được không được, gia hỏa này có đầu cứng quá, đánh được nó trở về, đao của ta cũng bị sứt mẻ hết."
"Để nó cho ta!"
Tiểu Mã vọt tới, vung Toái Hồn Trượng, dùng sức nện thật mạnh vào đầu Đồng Giáp Thi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!