Lúc này, Âm Dương Kính bị Thanh Vân Tử cầm trong tay, mặt kính đột nhiên xuất hiện một khuôn mặt người, Thanh Vân Tử nhìn thoáng qua nói: "Tiểu cô nương này rất xinh đó, Thiếu Dương, đây là cô nương mà ngươi nói sao, cô ta như thế nào lại ra được"
Trần Lộ vừa rơi xuống đất, liền quay sang mắng Diệp Thiếu Dương: "Nhãi ranh, dĩ nhiên lại dán phong ấn trên mặt kính, hại ta không thể ra ngoài chơi!"
Diệp Thiếu Dương không để ý tới nàng ta, quay sang giải thích với Thanh Vân Tử: "Không phải cô gái kia, cô ta là……"
"Ta là đại tẩu của hắn,"
Trần Lộ giới thiệu bản thân, "Đại bá ngươi là ai?"
Diệp Thiếu Dương nhún vai, "Là công công của cô."
Trần Lộ sửng sốt, liền hiểu ra, lập tức quỳ xuống hành lễ.
"Sư phụ, con là tức phụ của đệ tử của người."
Thanh Vân Tử sợ tới mức cả người run lên, liền đứng bật dậy, giơ chưởng đánh về phía Diệp Thiếu Dương: "Ngươi tìm cho ta con dâu là con quỷ hả!"
Diệp Thiếu Dương vội vàng né tránh, "Không không, cô ta là tức phụ của Đạo Phong …..
Không đúng, là cô ta tự nhận lấy, Đạo Phong không có thừa nhận."
Lập tức đem thân thế lai lịch của Trần Lộ nói qua một lần.
Lúc Thanh Vân Tử nghe cô ta nói nhất định phải gả cho Đạo Phong, khuôn mặt trở nên tái đi.
Diệp Thiếu Dương vỗ vỗ bờ vai sư phụ, nói: "Lúc trước con cũng đã nói rồi, con chỉ là sư đệ của Đạo Phong, con thừa nhận cũng không có tác dụng gì, phải là sư phụ thừa nhận mới được……"
Thành công đá trái bóng sao su qua cho Thanh Vân Tử, Diệp Thiếu Dương trong lòng vui sướng thoát nợ, coi như đã tìm được khổ chủ, hắc hắc, lão gia tử, tự bản thân người quyết định đi.
Còn xấu xa dùng ánh mắt ra hiệu cho Trần Lộ.
Trần Lộ ngầm hiểu được, lập tức quỳ xuống đất, dùng lời nói khẩn thiết kể lại chuyện tình giữa mình với Đạo Phong là thật lòng, khẩn cầu lão gia tử làm chủ....
Diệp Thiếu Dương thấy sắc mặt Thanh Vân Tử lúc đỏ lúc trắng rồi chuyển xanh, Diệp Thiếu Dương trong lòng rất là vui vẻ, mình bị bắt nạt lâu như vậy, cũng nên để lão nhân gia trải nghiệm một chút loại cảm giác này.
"Việc này…… Chờ Đạo Phong trở về đã rồi nói, khụ khụ, chờ hắn về rồi nói."
Thanh Vân Tử định nói cho có lệ, Trần Lộ nào chịu nghe, không ngừng cầu xin, nói đến đoạn khẩn thiết, còn ôm chân Thanh Vân Tử, ra vẻ tội nghiệp mà kêu "sư phụ"
Thanh Vân Tử hoàn toàn hỗn loạn, cuối cùng cũng đành chịu thua, "Được rồi, được rồi, chờ hắn trở về đã, ta bảo hắn cưới ngươi là được."
Trần Lộ trong lòng vui như nở hoa, nhưng chợt phát hiện có điều không đúng, nhíu mày nói: "Sư phụ, huynh ấy là người, con là quỷ, sao huynh ấy có thể cưới con được."
"Vậy ngươi nói phải làm sao bây giờ?"
"Con…… Không biết nữa, sư phụ người thần thông quảng đại, nhất định giúp con làm chủ, nghĩ ra biện pháp."
Thanh Vân Tử phất phất tay, "Việc này còn không đơn giản à, ta đánh chết hắn, để cùng với ngươi làm một đô quỷ phu thê, không phải là được rồi sao."
Trần Lộ cả kinh, nói thẳng không thể.
"Sư phụ, con chỉ muốn cùng huynh ấy bên nhau, thực sự không muốn huynh ấy phải chết, sư phụ hãy nghĩ biện pháp khác, cầu xin sư phụ."
"Xem ra ngươi vẫn còn chút lý trí, không mất đi thiện căn,"
Thanh Vân Tử khẽ gật đầu, phất tay nói, "Được rồi, chuyện này để ta từ từ nghĩ, ngươi trở về trước đi, ta còn có chính sự muốn nói với Thiếu Dương."
Trần Lộ đã đạt đực mục đích, cũng không muốn gây khó dễ nhiều, đắc ý liếc mắt nhìn Diệp Thiếu Dương một cái, hóa thành khói nhẹ chui vào trong Âm Dương Kính.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!