Nương theo ánh sáng của ngọn nến, Diệp Thiếu Dương nhìn thăm dò gian phòng nghỉ, phòng không lớn cũng không nhỏ, khắp nơi để đầy kệ giá, một số trống không, một số bày đầy đồ vật.
Quả nhiên, hai bên sườn căn phòng, bên kia một con, bên này hai con cương thi, còn có hai con giống như người chết nằm ở góc tường, còn một con đứng hướng mặt vào tường, đôi tay vung vẩy như là muốn bắt lấy thứ gì từ bức tường."
Nó đang làm gì thế?"
Vương Bình nhìn thấy cương thi, tuy sợ hãi, nhưng vẫn cảm thấy rất hiếu kì về hành vi của nó.
Dương Tư Linh chỉ chỉ trên góc tường, mọi người ngẩng đầu nhìn lên, theo ánh nến ảm đạm, thấy góc tường có một con dơi treo ngược, mọi người bừng tỉnh, thì ra con cương thi này muốn bắt dơi! "Con cương thi tu thành thi ma phía trước, cổ cứng đờ, không thể nào ngẩng đầu nhìn trời."
Diệp Thiếu Dương giải thích thêm một chút.
Đưa mắt nhìn sâu trong phòng, nói: "Bên trong quá tối, thấy không rõ, không biết còn có cương thi nào khác hay không, chúng ta có thể thử một chút."
Dương Tư Linh nói: "Thử thế nào?"
Diệp Thiếu Dương nghĩ nghĩ rồi nói bọn họ ra ngoài trước, rồi bảo Giang Phi Long đưa tay cho mình.
"Làm gì?"
Giang Phi Long nghi hoặc hỏi.
"Yên tâm, không bắt ngươi làm gay đâu."
"Làm ….
cái gì?"
Giang Phi Long trợn to hai mắt.
"Ách, chính là hỏi ngươi đã có ăn qua gà hay chưa"
Diệp Thiếu Dương gãi gãi đầu, suýt chút nữa đã quên không gian này không có từ đó, sau đó lại nghĩ, không biết thế giới trong không gian Ác linh này, xã hội đã phát triển thành bộ dạng gì rồi, có giống như là thế giới của mình ngoài kia không? Giang Phi Long vừa nghe đã kích động nói, "Ở nào có gà, gà trông thế nào, ta lớn như vậy mà cũng chưa từng thấy qua, bác Lương có vẽ cho ta xem, nhưng vẽ xấu quá, bọn họ nói giống như con quạ đen, quạ đen thì trông như thế nào?"
"Tương lai, ngươi nhất định sẽ thấy được."
Diệp Thiếu Dương trong lòng hiện lên một tia bi ai, nắm tay trái của nó, mở bàn tay ra, nói: "Hôm nay ta dạy ngươi một môn pháp thuật, có muốn học không?"
Giang Phi Long lập tức gật đầu, ánh mắt lộ vẻ hưng phấn.
Diệp Thiếu Dương theo thói quen ma đưa tay định lấy bút chu sa, kết quả chẳng sờ được gì cả, cười khổ lắc đầu, cắt ngón tay, dùng máu vẽ trên lòng bàn tay Giang Phi Long một cái Chưởng tâm lôi, sau đó dạy nó khẩu quyết kích phát.
Chờ sau khi nó nhớ kỹ, bảo nó cứ coi mình là đối tượng, dùng sức đánh một chưởng.
"Ta ra tay rất mạnh đó, sư phụ biết rồi."
Giang Phi Long có chút chần chừ.
Dương Tư Linh cũng gật đầu, nói: "Đứa nhỏ này ngộ tính rất cao, trong cơ thể có chút pháp lực.""
Không sao, đánh đi, dùng toàn lực."
Diệp Thiếu Dương có chút khinh thường, nghĩ mình thân thể Thiên sư, còn phải sợ một tên nhóc sao? Giang Phi Long đành phải nghe theo lệnh, niệm lại khẩu quyết một lượt, rồi vận toàn lực đánh một chưởng vào bụng Diệp Thiếu Dương.
"Phụt……"
Diệp Thiếu Dương phun ra một ngụm nước, bị đánh bay ra xa mấy mét, ba người nhanh chân chạy đến đỡ hắn dậy."
Trên mặt đất có rêu xanh, quá trơn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!