Chương 696: Tứ tượng không gian (1)

Diệp Thiếu Dương nhìn thoáng qua liền nhận ra, là Từ Nguyệt mà mình nhìn thấy trên ảnh chụp, bất quá dáng người

-----phải nói là quỷ thân, so với ảnh chụp lúc sinh thời còn đẹp hơn rất nhiều, mắt ngọc mày ngài, nhìn hắn nhàn nhạt cười.

Diệp Thiếu Dương nhìn Tử Nguyệt, hỏi: "Vương Bình đâu, Vương Bình ở chỗ nào hả?"

Tử Nguyệt duỗi tay chỉ vào một thân cây ven đường, Diệp Thiếu Dương quay đầu lại nhìn, Vương Bình đang nằm trên tán cây, thân thể được cành cây nâng đỡ, bởi vì nơi đó tương đối kín đáo, nếu không ai nhắc nhở thì căn bản rất khó phát hiện.

"Bình Bình, đó là Bình Bình!"

Tiểu Mã hét lớn, định xông vào U linh lộ, kết quả bị kết giới đánh bật trở về.

Diệp Thiếu Dương phi thân tới trước gốc cây, tán cây bỗng chốc xà xuống, vô số cành lá giống như xúc tu, tập hợp yêu lực đánh về phía hắn.

Diệp Thiếu Dương không hơi sức đâu mà tốn thời gian đấu với nó, rút ra Thất Tinh Long Tuyền Kiếm, một kiếm chém vào thân cây.

Long Tuyền Kiếm thuộc kim, kim khắc mộc, đối với yêu tinh thuộc tính mộc có khắc chế cực đại, một kiếm chém xuống, tán cây ầm ầm đổ xuống, Diệp Thiếu Dương nhìn qua thấy người trên cây là Vương Bình, liền ôm lấy cô chạy nhanh về phía đầu con đường.

Tử Nguyệt thấy hắn làm vậy, cũng không có ngăn cản.

Diệp Thiếu Dương đặt Vương Bình xuống mặt đường, ra hiệu đừng tới đây, ngăn cản Tiểu Mã đang muốn xông tới, cúi đầu xuống nhìn, Vương Bình sắc mặt vẫn bình thường, giống như đang hôn mê, vội vàng nắm lấy cổ tay cô, dùng cương khí cảm nhận một chút, cả người run lên, dường như muốn ngã ngồi xuống đất.

"Cô ấy thế nào rồi?"

Tiểu Mã gấp giọng hỏi.

Diệp Thiếu Dương không trả lời, mà xoay người chạy vội về phía U linh lộ, tay nắm Thất Tinh Long Tuyền Kiếm, một kiếm chém rách kết giới, chạy về phía Tử Nguyệt.

"Diệp thiên sư muốn tử chiến sao,"

Tử Nguyệt không dao động, khóe miệng mang theo ý cười, nói "Ngươi không muốn nghe ta nói gì sao?"

"Hồn phách cô ấy đã bị diệt, còn muốn nói gì nữa!"

Diệp Thiếu Dương gầm lên.

Tử Nguyệt khẽ cười, "Nếu ta thực sự muốn giết người mà dụ ngươi tới đây, vừa rồi đã động thủ, làm gì còn cùng ngươi nói nhiều như vậy?"

Diệp Thiếu Dương trong lòng khẽ giật mình, thật là có lý, bản thân do nhất thời kích động, chuyện rõ ràng như thế mà mất đi phán đoán toàn cảnh.

Tử Nguyệt nói: "Cô gái đó, vẫn chưa chết.

Ta chỉ rút ra hồn phách của cô ta, lợi dụng Quỷ hư hóa kính, đưa cô ta nhập vào một không gian khác, cho nên dù có là ngươi cũng không cách nào tra xét được hồn phách tồn tại."

"Quỷ hư hóa kính!"

Diệp Thiếu Dương kinh hãi, nhớ lại đã từng nghe nữ quỷ Lâm Du nói qua danh từ này, thì ra là có thật.

"Ta dẫn ngươi tới đây, chỉ là muốn đánh cuộc với ngươi một phen."

Tử Nguyệt nhìn Diệp Thiếu Dương, nói, "Nếu ngươi thật sự muốn cứu cô gái đó, có thể đi vào Quỷ hư hóa kính tìm cô ta, bất quá ngươi có thể quay về được hay không, hoàn toàn phụ thuộc vào thực lực cũng như vận khí của chính ngươi, thế nào?"

Diệp Thiếu Dương trong lòng trầm xuống.

Tử Nguyệt nói tiếp: "Quỷ hư hóa kính thông tới một nơi, chính là thế giới của Ác linh trong Tứ tượng không gian, oán khí trên U linh lộ chỉ đủ tạo ra một lối vào, ta chỉ có thể điều khiển mà không thể đem bản thân tiến vào, bên trong rất nguy hiểm, nhưng mà muốn đi ra, vẫn có biện pháp, điều này, ta tuyệt đối không lừa ngươi."

Diệp Thiếu Dương nói: "Ngươi lấy gì cam đoan?"

"Cái gì cũng không có, ngươi có thể chọn không đi vào, đánh với ta một trận, bất luận có thắng bại thế nào, thì hồn phách cô gái kia cũng sẽ bị nhốt ở trong đó, ở không gian đó cô ta có khả năng bất tử, nhưng mà vĩnh viễn sẽ không ra được."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!