Chương 622: Âm mưu liên tục

Nếu đã là giả, thì không cần phải kiểm tra nữa.

Diệp Thiếu Dương trong lòng thất vọng đi xuống thang lầu, bước về phía cửa lớn.

Đang đi tới thì đột nhiên ánh mắt hắn đọng lại, nhìn về phía đống nhà đối diện, chân mày nhíu lại.

Lúc ban đầu tới đây, vì mặt đang quay về hướng này, nên cũng không có thấy đống nhà kia, mà cho dù có nhìn thấy, do nó cũng không có khác biệt gì, cũng không có quá mức chú ý..

Nhưng mà hiện tại thì không giống, cái tòa nhà này mặt nằm đối diện với Lệ Phân Viên, phân cách bởi cây cầu, cách chừng hai trăm mét, toà nhà có tổng cộng năm tầng, nhưng mà nằm ngang rất dài, tường bao ngoài được xây bằng gạch màu đỏ, chứng tỏ tòa nhà này đã tồn tại rất nhiều năm Diệp Thiếu Dương cất bước đi thẳng đến cổng vào, hai tay nắm hàng rào lưới sắt, còn đang nhìn đến tòa nhà ở đối diện.

"Thế nào, ngươi không sao chứ?"

Tạ Vũ Tình đi tới bên cạnh, quan tâm hỏi.

Diệp Thiếu Dương lắc đầu, xem như là đang trả lời.

"Ngươi đang xem cái gì đó?"

Tạ Vũ Tình quay đầu lại nhìn, cũng thấy được tòa nhà kia, nhưng chỉ lướt qua sau đó nghiêng đầu nhìn Diệp Thiếu Dương, nói: "Này, ngươi làm sao thế, hay là bị bắt mất hồn rồi?"

Diệp Thiếu Dương vươn tay, cách cái hàng rào mà chỉ vào tòa nhà đối diện, nói: "Cô nhìn xem toà nhà này."

Tạ Vũ Tình mở to hai mắt quay đầu nhìn lại, không chút kiên nhẫn nói: "Tòa nhà này bị làm sao, ngươi rốt cuộc muốn ta nhìn cái gì?"

"Cái tòa nhà này, cùng với Lệ Phân Viên, bất kể là vị trí hay độ cao, hoàn toàn đối xứng nhau."

Diệp Thiếu Dương nói, "Cô đứng ở giữa cánh cửa mà xem qua, sẽ phát hiện chính giữa đại lâu, đi theo đường trung tuyến của cái sân vừa lúc đối lập, góc độ nghiêng cũng giống nhau……"

"Ngươi vì sao lại chú ý đến cái này, nhất định là trùng hợp."

Tạ Vũ Tình khinh thường nói, "Một cái kiến trúc cổ xưa, một cái mới được xây dựng, có thể liên quan gì tới nhau chứ?"

Diệp Thiếu Dương gãi đầu nói, "Tôi cũng không biết có quan hệ gì, chỉ là cảm thấy có chút trùng hợp."

Nói xong liền bắt đầu leo cửa sắt ra ngoài, mới vừa bò lên trên đỉnh, thì từ xa đột nhiên truyền đến tiếng người hét to, Diệp Thiếu Dương ngẩng đầu nhìn lại, một đội bảo an đang chạy dọc con mương nước tới đây, dẫn đầu là một nam nhân mặc âu phục, không ngừng hướng về phía mình xua tay.

Diệp Thiếu Dương còn tưởng hắn muốn bảo mình không được xuống dưới, liền dứt khoát ngồi trên đầu tường mà chờ, đến khi nhóm người chạy đến trước mặt, người mặc đồ tây kia thở hổn hển một hồi, nhìn Diệp Thiếu Dương vẫy vẫy tay xuống, nói: "Đừng, đừng đi vào, bên trong có nguy hiểm!"

Diệp Thiếu Dương nghe xong liền buồn bực nói, "Ai nói với ngươi là ta muốn vào?"

Nam nhân thở hổn hển một hồi, trừng mắt nhìn hắn, nói: "Chẳng lẽ ngươi đang trèo ra ngoài sao?"

Diệp Thiếu Dương nhảy từ đầu tường xuống, nói: "Thì chính là vậy."

Ngẩng đầu nhìn lại, cái tên nam tử mặc âu phục cùng bới mấy tên bảo an đang ở sau hắn, sắc mặt lập tức thay đổi, đều dùng một loại ánh mắt không thể tưởng tượng được mà nhìn hắn.

Tên nam tử mặc âu phục thở hổn hển một lúc, cuối cùng cũng đỡ mệt, rồi nhìn hắn hỏi: "Ngươi ở bên trong…… có gặp được chuyện gì không?"

Diệp Thiếu Dương cười cười nói: "Ta thì gặp được cái gì chứ?"

Nam tử mặc đồ tây ánh mắt lộ vẻ hoài nghi, nhìn hắn, rồi lại quay sang nhìn Tạ Vũ Tình, hỏi: "Các người là ai, vì sao lại tới đây?"

Trong lúc hắn nói chuyện, mấy tên bảo an dường như là sợ bọn họ chạy mất, từ từ tản ra, đem hai người vây vào giữa.

Tạ Vũ Tình quét mắt nhìn bọn họ một cái, nói: "Muốn làm gì đó?"

Nam nhân kia nói; "Không làm gì cả, ngươi trả lời trước đi, các người rốt cuộc là ai?"

"Cảnh sát, tới phá án."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!