Đi đến dưới cổng vòm, Diệp Thiếu Dương vươn đầu nhìn vào bên trong, quả nhiên cùng với Lưu Hồng Diễm miêu tả giống nhau, ở đây có một cái kiến trúc cổ xưa giống như cùng loại với cung điện, ba mặt đều có kiến trúc, ở giữa có một tòa tiểu lâu, chính giữa có một con đường lót đá phiến.
Diệp Thiếu Dương đứng ở trước cửa, mà nhìn chăm chú một lúc, rồi hỏi Tạ Vũ Tình đang đứng ở bên cạnh "Cô có cảm giác gì không?"
"Ta cũng không nói rõ được, chính là có cảm giác…..
thật là âm trầm, đè nén, giống như là địa phương này có vấn đề gì đó, nhưng lại không nói ra được."
Diệp Thiếu Dương gật gật đầu, hắn tuy không cảm giác được âm khí, nhưng mà cũng có cảm giác giống như Tạ Vũ Tình.
"Ta muốn đi vào nhìn xem một chứ, ngươi đi vào hay không?"
"Đi vào chứ sao, có ngươi ở đây mà, ta sợ cái gì, ngươi ngay cả Quỷ Mẫu còn đánh được mà."
Tạ Vũ Tình ra vẻ không có chuyện gì quan trọng nói.
"Ta đánh nhau với Quỷ Mẫu, là bị bà ta bức ta phải đánh.
Còn ở nơi này ta không biết có cất giấu con lệ quỷ đại yêu nào không, nhưng mà ở đây có ta cảm giác rất không thoải mái, nhất định phải thật cẩn thận, cái này cho cô…."
Từ trong ba lô lấy ra một đồ vật nhỏ, đưa đến trên tay Tạ Vũ Tình.
Tạ Vũ Tình cúi đầu nhìn, thì thấy lại là một chiếc nhẫn màu trắng bạc, bên trên có nạm một khối đá màu đen, dưới ánh sáng mặt trời phản chiếu một ánh sáng thần bí.
"Đây là cái gì, đá quý màu đen?"
"Hắc diệu thạch, là pháp khí trừ tà, có này có thể bảo vệ cô, trăm quỷ không dám đến gần"
"Chà, nhưng mà thật là xinh đẹp"
Tạ Vũ Tình giơ nó dưới ánh mặt trời rồi nhìn, một lúc sau, thì như một đàn ông thích múa tay chân, đấm một quyền vào ngực Diệp Thiếu Dương, nói "Làm hại tỷ tỷ vui mừng một lúc, cho rằng ngươi đang hướng ta cầu hôn đó."
"Đừng có mơ tưởng, đây là ta nhờ Quách sư huynh là đó, ta tự mình khai quang cho nó, làm ra hai cái, cô và Tiểu Như mỗi người một cái."
Dưới đáy mắt Tạ Vũ Tình, hiện lên một tia cô đơn, nhưng mà nghĩ đến dù sao cũng là một phần hai, nên liền vui sương mà giơ nhẫn lên nói "Cái này so với cái bùa hộ mệnh của ngươi lúc trước, cái nào tốt hơn?"
"Đương nhiên là nó rồi, cô cho rằng hắc diệu thạch rẻ lắm à? Đây chính là bảo bối đó, nhưng mà phải yêu cầu tắm nắng cho nó, phơi được một tuần, mới có thể ngăn cản được một lần tấn công mạnh mẽ"
Tạ Vũ Tình cười cười, đem cái nhẫn hắc diệu thạch đưa cho hắn.
Diệp Thiếu Dương ngẩn ra, nói "Không cần à?"
"Ngươi mang lên cho ta"
"Ách, có ý gì đó?"
Tạ Vũ Tình nhướng chân mày "Đại tỷ ta còn chưa được người nào mang nhẫn cho, nghe nói cảm giác rất là tốt, vừa lúc có sẵn thì thử một lần xem thế nào"
Diệp Thiếu Dương cả đầu đầy hắc tuyến "Cái này thì có gì hay mà thử, lại cũng không phải là nhẫn kết hôn."
"Nhanh lên đi, ngươi thử một lần thì sẽ chết à!"
Tạ Vũ Tình nổi điên rống lên.
"Được được, để ta làm là được chứ gì"
Diệp Thiếu Dương bất đắc dĩ nắm lấy tay nàng, hỏi "Cái ngón tay nào là dùng để mang nhẫn kết hôn?"
"Trung …..
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!