Nữ quỷ huy động tay áo, một luồng oán khí hình thành kết giới, đem Câu Hồn tác giữ lại giữa không trung, khó có thể động đậy.
Diệp Thiếu Dương trong lòng kinh hãi, không ngờ nữ quỷ này lại lợi hại như vậy.
Vất vả lắm mới chạy ra tới đây, kết quả lại gặp phải cường địch, Diệp Thiếu Dương thật muốn tìm tảng đá đâm đầu chết quách cho xong, rút ra Thái Ất Phất Trần, tính cứ đánh một trận trước đã, sau đó mới tìm cơ hội phá vây.
Tuy nhiên, điều mà hắn không ngờ tới chính là, nữ quỷ đột nhiên bỏ kết giới, hướng về phía hắn nở một nụ cười xinh đẹp, sau đó thoái lui, biến mất trong rừng núi.
Cứ bỏ đi như vậy sao? Chẳng lẽ là coi trọng mình, không đành lòng hãm hại? Phía sau nham thạch bất ngờ cuồn cuộn, Diệp Thiếu Dương không có thời gian nghĩ nhiều, bắt lấy tay Diệp Tiểu Manh còn đang ngơ ngẩn, lao như bay về phía trước.
Dưới chân đột nhiên hụt hẫng, cúi đầu thì thấy, đất đã bị lún xuống, một dòng hắc thủy trào ra, chỉ còn cách lối ra trong gang tấc, cư nhiên…… lại phát sinh ra chuyện thế này? Diệp Tiểu Manh đẩy mạnh Diệp Thiếu Dương một cái, nói: "Huynh đi đi, Thiếu Dương ca, đừng lo cho muội!"
"Đừng nói vớ vẩn, ôm chặt ta!"
Diệp Thiếu Dương vung Câu Hồn tác, quấn vào tảng đá nhô ra trên vách núi bên trái, chờ sau khi Diệp Tiểu Manh ôm chặt mình, dùng sức lôi kéo, đưa nàng cùng đu qua, hai chân đạp lên núi đá, lao nhanh về phía trước, sau khi dưới chân đứng vững, mới gỡ Câu Hồn tác ra, lại tiếp tục quấn vào một thân cây nhỏ phía trước, một lần nữa đạp vách đá chênh vênh, lướt nhanh ra khỏi sơn cốc.
Diệp Tiểu Manh sợ độ cao, kinh hãi nhắm mắt lại, hai tay ôm chặt eo Diệp Thiếu Dương, chỉ thấy bên tai tiếng gió vù vù, cái gì cũng mặc kệ, không nghĩ ngợi nhiều.
Một lát sau, cảm giác dưới chân chới với, toàn thân hụt hẫng, khiến cho hai người bọn họ lộn nhào một phen, cuối cùng…… nàng bị Diệp Thiếu Dương đè lên người.
Diệp Thiếu Dương ngã dúi vào người cô, đầu gục trên vai, thở dốc.
Diệp Tiểu Manh chẳng còn hơi sức cựa quậy, nhắm mắt lại, nằm một hồi lâu, lẩm bẩm nói: "Huynh còn không đứng dậy."
Diệp Thiếu Dương cố sức lật người lại, nằm hình chữ X trên bãi cỏ, nghỉ một hồi, cố hết sức ngẩng đầu lên, nhìn về phía sơn cốc, Lưỡng giới sơn hoàn toàn chẳng thay đổi chút nào, mặt đất trong sơn cốc cũng không sao, thở dài một hơi, lại nằm vật xuống.
Diệp Tiểu Manh lồm cồm bò dậy, cũng nhìn về phía sơn cốc, sửng sốt thốt lên: "Sao lại như vậy……"
"Đó là ảo giác do quỷ lực tạo thành, không phải thật,"
Diệp Thiếu Dương thở hổn hển nói, "Nếu mất mạng bên trong đó coi như đã chết, rời khỏi phạm vi thế lực của sát tinh, sẽ không có việc gì."
Diệp Tiểu Manh cả kinh: "Sát tinh ư?"
"Chỉ là một cách xưng hô thôi, không phải sát tinh thực sự, phàm trong số quỷ yêu tà linh con nào lợi hại, giới pháp thuật đều gọi là Sát tinh."
Diệp Thiếu Dương vô lực lắc đầu, "Muội đừng hỏi nữa, để ta nghỉ một hồi."
Liên tiếp đấu pháp, lại sử dụng hai tấm Thần Phù, bị thương không nói, lại cùng Diệp Tiểu Manh đánh đu như khỉ trên vách đá, vất vả "Vượt nóc băng tường"
một phen, tuy nói trọng lượng của nữ nhân nhẹ, nhưng cũng gần trăm mấy cân.
(Cân là bằng ½ kg) Nếu không phải lúc còn nhỏ đã được huấn luyện thể lực nhiều năm liền, sức lực mạnh hơn người bình thường rất nhiều, Diệp Thiếu Dương tin mình căn bản không thể tiếp tục kiên trì.
Dù vậy, hiện tại hắn cũng đã rã rời chân tay, nằm bất động trên mặt đất.
Diệp Tiểu Manh nhìn về phía sơn cốc, có chút lo lắng nói: "Đám quỷ quái đó có đuổi theo ra đây không?"
Diệp Thiếu Dương lắc đầu, hắn tin đám người Diệp Tiểu Thước sẽ không đuổi theo, nhưng hiện tại không có sức mở miệng giải thích.
Diệp Tiểu Manh nhớ tới nữ quỷ kia, cùng chiếc gương đồng, ánh mắt ngơ ngẩn, lẳng lặng nhìn xa xăm.
Lúc này, nữ quỷ kia cùng Diệp Tiểu Thước sóng vai đứng trên một đỉnh núi gần đó, quan sát bọn họ.
"Nếu không phải Tiên Nương có kế hoạch, ta thực muốn đi giết hắn ngay bây giờ."
Nữ quỷ nhìn Diệp Thiếu Dương đang nằm ngửa mặt trên bãi cỏ, nhàn nhạt nói.
Diệp Tiểu Thước lắc đầu: "Muội không giết được hắn đâu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!