Diệp Thiếu Dương đưa mắt nhìn lại, là một cô gái khoảng hai mươi mấy, xem ra không có gì đặc biệt, chỉ là cái bụng hơi phồng lên một chút…… Bỗng nhiên ngẩn ra, định thần nhìn lại càng thấy giống như mang thai.
"Chẳng lẽ là trong bụng quỷ tử?"
Diệp Tiểu Manh thấp giọng nói.
Diệp Thiếu Dương chậm rãi lắc đầu, "trong bụng quỷ tử, là sinh con trong quan tài, sau khi chết mẹ con đều thành quỷ, nhưng cái này trông không giống, hay là…… là Quỷ thai!"
Diệp Tiểu Manh ngơ ngẩn, Quỷ thai ư……Nàng cũng từng xem qua trong tư liệu: nó không giống như người hành phòng sinh con, mà là hai con quỷ một nam một nữ thổi khí cho nhau, sau đó mang Quỷ thai, rồi sinh hạ Quỷ tử.
Nhưng tình huống này rất hiếm khi xảy ra.
Vì quỷ sau khi chết, phần lớn trước khi xuống Âm Phủ đều tính là cô hồn dã quỷ không muốn siêu sinh, rất ít khi kén vợ kén chồng, lại càng không thể sinh hạ Quỷ tử.
"Muội chỉ nghe qua quỷ sinh con trong truyền thuyết, chẳng lẽ lại có thật?"
Diệp Tiểu Manh thất thanh nói.
Diệp Thiếu Dương chậm rãi hít vào một hơi, nói: "Quỷ tử là do oán khí của hai con quỷ hợp thành, căn bản không phải là sinh linh, Trong sổ Sinh Tử cũng không có ghi chép ký lục, không khác Tà linh là mấy.
Âm Ty đối với việc quỷ sinh con thế này tuyệt đối cấm, phàm là quỷ sinh Quỷ tử, một khi phát hiện, sẽ bị tru diệt nguyên thần, vạn kiếp bất phục, cho nên tình huống này cực khó phát sinh!"
Trong lúc nói chuyện, lại gặp một nữ quỷ đang đi tới, bụng cũng phồng to.
Khi tới trước mặt, Tam thúc cùng nàng ta chào hỏi: "Mấy tháng rồi? À..., sắp sinh hả, chúc mừng nha."
Nếu một con quỷ mang thai thì còn có thể lý giải, nhưng hai con quỷ đồng thời mang thai, sự tình này thật không thích hợp.
Diệp Thiếu Dương vẫn chăm chú nhìn bụng hai nữ quỷ, trong lòng kinh hãi: Nơi này gọi là "Quỷ Tiên Thôn"
, xem ra không chỉ đơn giản là Bách Quỷ Âm Sào.
Rốt cuộc, nó là cái quái gì, sao phát sinh ra nhiều việc quái dị đến vậy? Cuối cùng, Tam thúc cũng dừng trước một gian nhà, đẩy cửa đi vào, trong miệng hưng phấn gọi: "Bà nó ơi, có họ hàng tới thăm nè!"
Tiếng một nữ nhân, nói: "Ah, là Quyên Tử hả?"
"Không phải, là họ hàng từ nhân gian tới."
Tiếng Tam thúc nhỏ lại, thì thầm với nhau vài câu gì đó, nghe không rõ lắm.
Một lát sau, Tam thúc đi ra ngoài cửa, hướng hai người Diệp Thiếu Dương cười, nói: "Xin lỗi, để các người đợi lâu, Tam thẩm vừa thay quần áo, vào đi."
Diệp Thiếu Dương thật không nói nên lời, cảm giác này giống như đi thăm người thân trên nhân gian vậy.
Hai người theo ông ta đi vào trong nhà, một nữ nhân thân mặc sườn xám lập tức chào đón, tươi cười như hoa nhìn hai người, thân mật kéo tay Diệp Tiểu Manh, "Tiểu Manh, đã nhiều năm rồi không gặp, lớn lên thành đại cô nương xinh đẹp thế này, có nhớ Tam thẩm không?"
Diệp Tiểu Manh biết rõ bà ta là quỷ, nhưng dù sao cũng là họ hàng gần, hơn nữa đối phương lại nhiệt tình như vậy nên cũng cảm thấy thân thiện, liền gật gật đầu, nhìn Tam thẩm từ trên xuống dưới, nói: "Tam thẩm người vẫn xinh đẹp như xưa, trang phục cũng đẹp tuyệt.
Thật không thể ngờ…… còn có thể gặp được người ở đây."
Tam thẩm cười nói: "Đây là tiểu ca con đốt cho ta, ngày thường ta không nỡ mặc..... Thật không ngờ con lại tới đây, ta cũng nhớ con là con gái của bác cả.
A...
còn đây là Thiếu Dương à, mau qua đây ngồi."
Vừa nói tay vừa kéo Diệp Thiếu Dương đến bên người, ngồi xuống, bắt lấy hắn tay nói: "Ngươi chắc không còn nhớ ta nhỉ, hồi nhỏ vẫn hay bú sữa của ta đó nha."
"Ách……"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!