Hồ Uy trao đổi ánh mắt với tứ bảo pháp sư, sao đó tiếp tục lên đường, đi ra khỏi rừng cây, một đường đi đến cái khe giữa hai ngọn núi.
Tứ bảo pháp sư, ngó trước ngó sau không thấy ai, liền bên tai của Hồ Uy thấp giọng nói "Sư huynh, ta vẫn luôn có cái nghi vấn, Bạch công tử, rốt cuộc là có lai lịch gì?"
Hồ Uy quay đầu nhìn hắn "Ngươi hỏi cái này để làm gì?"
"Sư huynh ngươi đã nói với ta, chỉ cần có nó, thì cho dù chúng ta có chết, thì linh hồn cũng có thể tồn tại"
Tứ bảo pháp sư cười hắc hắc "Ta cũng muốn biết chi tiết về nó, cho an tâm một chút"
Hồ Uy trầm ngâm một lát, nói "Ngươi không cần suy nghĩ nhiều, chúng ta ba người, thêm một quỷ đầu, đối phó với 1 mình Diệp Thiếu Dương, tuyệt đối không thể nào thất bại."
Tứ bảo pháp sư, nói "Nhưng ….."
Hồ Uy vỗ vỗ vai hắn "Không phải ta không nói mà là không dám nói, nhưng không cần phải biết chi tiết của nó, chỉ cần biết nó khó lường là được."
Tứ bảo pháp sư nhíu mày gật gật đầu.
Như là để hắn an tâm.
Hồ Uy hạn giọng nói "Ta chỉ có thể nói cho ngươi, thôi phủ vô trướng, chuyển luân vô danh …."
Tứ bảo pháp sư đương trường ngơ ngẩn, mơ hồ đoán được cái gì, vốn tưởng rằng nó chỉ là một con tà linh cường đại ở trên nhân gian mà thôi, không nghĩ tới ….
"Đi thôi, chúng ta còn làm chính sự nữa"
Hồ Uy chụp lên vai của tứ bảo nói.
Tứ bảo gật gật đầu, cùng hắn đi đến xe.
Đoàn người Diệp Thiếu Dương, cùng nhai đi vào nhà Trang Vũ Ninh, vào cửa Diệp Thiếu Dương bảo mọi người đem Vô nguyệt đạo trưởng đặt trên sô pha, trở lại trong phòng, lấy ra hộp "mười tám thần châm"
, đi đến bên người Vô nguyệt đạo trưởng, mở hộp châm ra, lấy 7 cái kim châm, phân biệt châm lên 7 đại huyệt trên tay phải hắn.
Sau đó nâng tay hắn lên, dùng cây kim khác châm thủng ngón tay hắn, liền có một luồng máu đen chảy ra, ở phía dưới đã chuẩn bị sẵn một cái thùng rác.
Diệp Thiếu Dương bật lửa đốt một bó thiên mộc tàng hương, hơ lên phía dưới cánh tay của Vô nguyệt đạo trưởng, nhan sắc cánh tay cũng đỡ đen hơn, sưng vù cũng bớt xuống 1 chút.
20 phút sau, máu đen không có chảy ra nữa, nhan sắc của cánh phục hồi lại như bình thường, chỉ là làn da vẫn còn những cái khe, trông rất thô ráp.
"Quỷ khí này thật là mạnh."
Diệp Thiếu Dương lắc lắc đầu, quay qua nói với Trang Vũ Ninh: "Giúp ta mua mấy thứ đồ vật, đậu nành, cây đậu đũa, đậu xanh, gạo kê cùng đại hạt kê vàng, mỗi loại hai cân, giã thành bột."
Trang Vũ Ninh ngẩn người, gật đầu nói "Siêu thị thứ gì cũng có bán, ta đi xuống mua."
Trang Vũ Ninh đi rồi, Diệp Thiếu Dương tiếp tục vì Vô nguyệt đạo trưởng lấy máu, thẳng đi không còn một giọt máu nào ra nữa, mới thu hồi châm, lúc này Trang Vũ Ninh cũng đã trở lại, đưa một cái túi cho Diệp Thiếu Dương Diệp Thiếu Dương bảo đi lấy cho hắn một chậu nước sôi lại đây, sau đó bỏ hết vào quấy lên giống như hồ đặc, sau đó bôi lên tay của vô nguyệt đạo trưởng, rồi tìm một khối vải đỏ, buộc lại, búng tay một cái "Lấy 5 loại bột đậu để rút ra quỷ khí còn sót lại, nghỉ ngơi ba ngày, là có thể phục hồi như cũ."
Trang thái gật gật đầu, thập phần cung kính nói "Diệp thiên sư, ta thay mặt vô nguyệt đạo trưởng, cảm ơn ngươi!"
"Trước nói chuyện của ngươi đi, ngươi cùng Trần nhị tam có cái quan hệ gì?"
Diệp Thiếu Dương vừa hỏi, vừa gấp linh phù thành một con hạc giấy, thổi một hơi, nó vỗ cánh bay ra ngoài cửa sổ, trừ bỏ Trang thái trợn mắt há mồm mà nhìn, còn mọi người còn lấy đã thấy qua pháp thuật này, biết Diệp Thiếu Dương làm hạc giấy là đi giám thị ở ngoài.
Trang thái thở dài nói "Báo ứng, tất cả là báo ứng.
Trần nhị tam, là đệ đệ của ta!"
"Cái gì!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!