Chương 281: Sắc phong thiên sư

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Dịch giả: Tang Diệp

Trương tiên sinh chỉ lơ đễnh cười trừ: "Nói đến chuyện này thì thật xin lỗi, gần đây ta luôn phải ở dưới âm ti, thời điểm Diệp thiên sư tìm thì ta cũng đang bận rộn công việc dưới đó, mà ta lại không thể phân thân đến nhân gian được. Cuộc chiến vừa rồi ta không giúp tiên sinh được chút nào cũng bởi vì thật sự ta không biết chuyện."

Diệp Thiếu Dương sửng sốt: "Ngài làm quỷ ký vùng này mà lại không biết chuyện sao?"

"Đế Thính (1) còn không biết huống chi là ta, thành thật mà nói, tu vi của Thất Bà Bà quá mạnh mẽ, trận pháp lại có phạm vi lớn, ta căn bản không dám đến gần, dĩ nhiên đối với tình hình lúc đó cũng không biết gì cả."

Diệp Thiếu Dương nghe vậy cũng không truy cứu nữa, liền nói: "Lúc nãy ngài có tới trước, việc ta cùng một tiểu cô nương nói chuyện, ngài có biết không?"

"Ta ở bên ngoài có nghe qua, ta chỉ có thể nói cho ngài biết rằng nó đích xác là quỷ ngoại lai từ nơi khác đến, không có sào huyệt ở đây còn những chuyện khác ta không biết."

"Quỷ ngoại lai?" Diệp Thiếu Dương trầm ngâm một chút rồi nói: "Nó hiện giờ đang ở đâu?"

"Hiện tại thì ta không biết." Trương tiên sinh nhún vai. "Diệp tiên sinh hẳn phải hiểu, quỷ ký không phải là cái gì cũng biết, có một số loại quỷ mà ta căn bản không dám điều tra, thậm chí nếu gặp còn phải trốn đi, nếu không thì làm sao ta có thể sống đến ngày hôm nay?"

Diệp Thiếu Dương gật đầu, điều này cũng là sự thật, có một số con quỷ tu tà, dĩ nhiên là thần cản sát thần huống chi quỷ ký chỉ là kẻ trung gian cung cấp thông tin giữa hai giới. Vì vậy quỷ ký chỉ có thể biết thông tin về một số con quỷ và trong phạm vi nhất định, vượt phạm vi đó thì cũng chẳng thể nào biết được chi tiết.

"Được rồi, việc còn lại ta sẽ tự có kế hoạch điều tra vậy." Diệp Thiếu Dương chậm giọng nói tiếp: "Đột nhiên ngài tới tìm ta có chuyện gì vậy?"

"Có hai chuyện, thứ nhất ta thay mặt âm ti đến sắc phong Diệp thiên sư là Câu Hồn Sách… chính là thứ Diệp thiên sư đang giữ." (2)

Diệp Thiếu Dương liền thấy buồn cười, đồ đã ở trong tay mình, ngay cả Thôi Phán Quan (3) đến cũng không mang nó đi, một cái chức danh thì có cái gì là phong tặng với chẳng không phong tặng, chẳng qua có một cái danh phận cũng tốt, vì vậy hắn miễn cưỡng gật đầu một cái: "Cảm ơn."

"Chuyện thứ hai, mời Diệp thiên sư tới địa phủ một chuyến để đăng ký huyền danh, lĩnh thiên sư bài."

Diệp Thiếu Dương trầm mặc một lúc rồi lạnh nhạt nói: "Không đi."

Câu trả lời này ngược lại không làm Trương tiên sinh cảm thấy ngạc nhiên, hắn cười cười nói: "Diệp thiên sư đã ba lần từ chối thiên sư bài, chuyện này trước nay chưa từng có, rốt cuộc là vì nguyên nhân gì?"

"Đạo pháp vô minh, bất lĩnh nả đông tây." Diệp Thiếu Dương trả lời ngắn gọn.(4)

"Xin hỏi Diệp thiên sư nói tới đạo gì?"

"Đạo của chính ta, không quan hệ tới các người, ta không muốn lĩnh thiên sư bài cũng không được sao?"

Trương tiên sinh nhún vai một cái, cười khổ nói: "Diệp thiên sư, pháp lực của ngài đã vượt khỏi bài vị thiên sư rồi, ngài từ chối lĩnh thiên sư bài thì pháp lực không ảnh hưởng nhưng âm đức thì không thể tích lũy thêm được nữa."

Diệp Thiếu Dương cười nói: "Ta không đến âm ti làm quan thì còn cần âm đức làm gì?"

Trương tiên sinh ngạc nhiên, liếc nhìn Tiểu Mã đang đứng như trời trồng bên cạnh, muốn nói gì đó nhưng lại thôi. Tiểu Mã lập tức khoát tay: "Các người cứ trò chuyện, cứ làm như ta không tồn tại đi."

Trương tiên sinh vung tay lên 1 cái, một luồng khí vô hình tràn ra, bao quanh Tiểu Mã làm hắn bất động tại chỗ. Trương tiên sinh lúc này mới yên tâm nói: "Diệp thiên sư, Thôi phán quan phái ta tới báo với ngài 1 tiếng, địa khí đã loạn, ngài hãy chuẩn bị cho sớm."

Diệp Thiếu Dương cau mày, "Ta không hiểu, ngài có ý gì?"

"Ta cũng không biết rõ, dù sao thì Thôi Phán Quan đã nói, để cho ngài chuẩn bị sẵn sàng sau đó dẫn ngài đi làm một chuyện đại sự."

"Đại sự gì?"

Trương tiên sinh nhún vai: "Không biết."

Diệp Thiếu Dương trầm ngâm một chút, đoạn nói: "Được rồi, chờ lúc nào rảnh rỗi ta sẽ đến âm ti 1 lần rồi tự mình hỏi rõ sự việc. Đúng rồi, ngài là quỷ ký, sao lại làm việc cho Thôi Phán Quan?"

Trương tiên sinh nhún vai một cái, "Không còn cách nào khác, một quỷ sai mới đây phạm âm luật đã bị ngài đánh chết, vậy nên hiện tại tạm thời không đủ quỷ sai, ta đành bất đắc dĩ tạm thời làm "người" đưa tin. Ta đi đây, Diệp thiên sư nhớ đốt tiền vàng nến hương cho ta nhé, hahaha.." 

Nói xong, hắn hóa thành 1 làn khói xanh từ từ tan biến.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!