Dịch giả: Tang Diệp
Diệp Thiếu Dương lập tức kéo từ hông ra một đoạn dây đỏ, quấn lên đồng đúc mẫu tiền. Sau đó cạy miệng lão Quách, kéo đầu lưỡi đưa vào lỗ của đúc mẫu tiền, miệng hắn niệm câu hồn chú, dùng đồng tiền vạch một đường trên đầu lưỡi. Đầu lưỡi bị vạch ra, máu tươi chảy ra nhiễm vào đúc mẫu tiền, đồngtiền sáng lên một ánh sáng tím nhập vào cơ thể lão Quách.
Diệp Thiếu Dương thấy đã đến lức, lập tức dán một lá linh phù trống không lên đầu lão Quách, thấm lấy máu đầu lưỡi của lão Quách vẽ trên lá phù ba đường. Nắm phù rồi quát to một tiếng: "Đi ra!"
Dùng sức giật linh phù xuống, có ba thân ảnh cũng đồng thời bị kéo ra.
Diệp Thiếu Dương nhất thời sửng sốt, tại sao là ba cái?
Một cái bóng trắng nhỏ vừa chạm đất liền lập tức hóa thành một làn khói lướt đi cực nhanh khỏi tầng hầm. Diệp Thiếu Dương phát hiện ra nó, vừa muốn đuổi theo thì đã thấy hồn phách lão Quách lăn hai vòng trên mặt đất, một cái hồn phách còn lại kia đang chiếm cứ thân thể của lão Quách, tròng mắt nó đảo qua một vòng, thầy mình đã mượn thân sống lại, muốn cười lên với vẻ đắc ý.
Kết quả vừa mở miệng cười thì Diệp Thiếu Dương đã nhanh chóng đưa hai ngón tay vào miệng của hắn, bắt lấy đồng đúc mẫu tiền, lớn tiếng quát "Đi ra cho ta!"
Kéo đồng tiền ra phía ngoài, đồng tiền được quấn trên đầu lưỡi bị kéo ra cũng đồng thời kéo theo một quỷ ảnh màu đen. Nó bèn lập tức nhảy sang một bên, trong tay cầm một thanh quỷ đầu đao, phẫn nộ đánh giá Diệp Thiếu Dương.
Diệp Thiếu Dương nhìn chăm chú nhìn lại, nó mặc dù có hình người nhưng hình dạng lại không giống: Trên đầu có hai cái bướu như bướu lạc đà, toàn thân lông đen phủ dài, nhất là giữa ngực lõm xuống. Vùng ngực bị lõm bao phủ đầy lông đen dài, chính giữa có một quả cầu thịt đang không ngừng phập phồng lên xuống.
Hung tâm quỷ?
Diệp Thiếu Dương sững sờ một chút. Dựa theo Mao Sơn Quỷ Yêu lục (*) có ghi lại thì đây là một loại âm sinh quỷ, đặc điểm là trái tim nằm ở chỗ lõm giữa ngực. Nhược điểm của nó cũng là trái tim này, bởi vì nằm ngoài cơ thể nên đặc biệt yếu ớt.
"Thiên Sư?" ánh mắt phẫn nộ của hung tâm quỷ biến mất, thay vào đó biến thành sợ hãi. Nó thầm nghĩ mượn xác hoàn hồn vừa đến được nhân gian đã gặp ngay một vị Thiên Sư, dù nó có tính tình hung ác nhưng cũng không phải ngốc. Hiểu rõ Thiên Sư tại nhân gian lợi hại như thế nào, chiến ý lập tức tiêu tan, xoay người định chạy
Diệp Thiếu Dương cười lạnh một tiếng, vung dây câu hồn, chuẩn xác cột vào cổ nó, kéo hung tâm quỷ giật lại phía sau. Hung tâm quỷ chạy không thoát, dù biết đánh không lại nhưng cũng chỉ liều mạng, quỷ đầu đao trong tay lập tức phóng ra một cỗ âm khí bức người, chém xuống đỉnh đầu Diệp Thiếu Dương.
Diệp Thiếu Dương lách mình né qua, một tay nắm dây câu hồn, một tay rút Đào Mộc kiếm niệm: "Thiên Địa Vô Cực, Càn Khôn Tá Pháp!" Chỉ một kiếm đã đâm trúng trái tim của hung tâm quỷ.
"PHỐC" một tiếng, trái tim kia nổ bung bét, máu xanh phụt ra bốn phía, phun hết ra mặt đất và cả trên người Diệp Thiếu Dương rồi biến mất. Nó vốn là quỷ, tất cả mọi thứ trên người đều phải dựa vào quỷ khí duy trì, một khi đã mất hết quỷ khí thì cũng lập tức tan biến.
Hung tâm quỷ kêu lên một tiếng thảm thiết, toàn thân run rẩy, thân hình càng lúc càng mờ nhạt, cuối cùng nổ tung, hóa thành vô số tinh phách bay ra khỏi phòng.
Diệp Thiếu Dương thở nhẹ một hơi, quay đầu nhìn lão Quách nằm co lại trên sàn nhà, nói: "Huynh không định hoàn dương sao, còn chờ gì nữa!"
Lão Quách bối rối, cũng quên mất chuyện mình vẫn là quỷ hồn. Được Diệp Thiếu Dương nhắc nhở mới hồi phục lại tinh thần, nhập lại vào thân thể.
Diệp Thiếu Dương đuổi theo tới ngoài tầng hầm, theo một đám quỷ khí đi vào trong sân, tìm kiếm bóng trắng nhỏ trước đó, cảm thấy quỷ khí trong phòng đã nhạt dần, biết là đuổi theo không kịp mới trở lại tầng hầm. Lão Quách hồn đã nhập thể, đang ngồi dưới đất ho khan không ngừng, thấy Diệp Thiếu Dương tiến đến, dùng thanh âm khàn khàn hỏi: "Tiểu sư đệ, đầu lưỡi huynh sao vậy?"
"Đệ dùng tiền vạch đó, không thì làm sao kéo được hung tâm quỷ ra?"
Lão Quách che miệng, rên rỉ nói: "Thế nhưng mà đệ cũng làm mạnh quá, cắt mất một mạng thịt của huynh rồi, ai ôi!!! Đau chết mất."
Diệp Thiếu Dương tức giận nói: "Có thể còn sống trở về cũng không tệ rồi, huynh nói cho đệ biết con quỷ đã chạy trốn kia là quỷ gì?"
"Có lẽ không sao đâu, đó là một tiểu quỷ 7-8 tuổi, là quỷ từ nhân gian. Huynh chính là vì cứu nó nên mới bị hung tâm quỷ bám lấy."
Diệp Thiếu Dương nhíu mày hỏi: "Đến cùng đã xảy ra chuyện gì?"
"Lên trên đã. Để huynh xử lý vết thương rồi nói." Lão Quách che miệng đi ra khỏi tầng hầm, Diệp Thiếu Dương theo sau lưng hắn.
Lên tới tiệm, lão Quách cầm theo một chai rượu trắng từ quầy, uống một ngụm rồi ngậm trong miệng, lầm bầm kêu đau.
Diệp Thiếu Dương xem mà trợn mắt há mồm: "Cmn, sư huynh kêu đây là xử lý vết thương? Đệ thấy là huynh nghiện rượu thì có."
Lão Quách uống hết, lại làm thêm một ngụm, cũng chẳng kêu đau nữa. Ngậm trong miệng một hồi rồi uống hết, thở một hơi rồi nói: "Đệ biết quái gì, huynh đang trừ độc đó."
"Nhưng sao huynh vẫn uống hết?"
"Không uống thì thật lãng phí, rượu trắng này không rẻ đâu, so dầu vừng còn quý hơn!" Diệp Thiếu Dương chán luôn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!