Chương 9: Cây Ngư Diễn (9)

Edit + Beta: Jojo Nguyen

Hơn nửa canh giờ sau, vòng sắt trên móng vuốt Linh Giang rốt cuộc bị gỡ ra, Ân Thành Lan ngồi thẳng eo, phát hiện xiêm y phía sau lưng đều ướt đẫm, hắn ném công cụ sang một bên, day day đôi mắt, nói: "Ấn Ca, vừa lúc mượn cơ hội này đi kiểm tra vòng chân của chim đưa tin trong các một chút đi, phát hiện cái nào không hợp lệ, thay đổi toàn bộ. Ấn theo tổ điều tra người huấn luyện, kẻ nào làm vòng chân không đúng quy định, phạt."

Mang vòng chân cho chim đưa tin là để phân biệt, nếu như bởi vì người huấn luyện bất cẩn làm qua loa có lệ mà gây ra trở ngại cho chuyến bay, thì chủ nhân của nó phải bị phạt thật nặng mới có thể xứng đáng với những vất vả của lũ chim.

Sau đó, Ân Thành Lan tròng lên cái vuốt khác của Linh Giang một cái vòng chân mới bằng bạc.

Vòng chân mới bởi vì nhờ chất liệu nên rất nhẹ, cơ hồ không cảm giác được sự tồn tại, chỉ khi cúi đầu nhìn xuống, mới có thể thấy một vệt màu bạc vòng lên chân chim, ánh mặt trời lưu chuyển đến mặt trên, khúc xạ tia ánh sáng nhỏ vụn, Linh Giang giơ móng vuốt lên nhìn một hồi lâu, cuối cùng yên lặng thu xuống phía dưới bụng.

"Ngươi không thích?"

Ân Thành Lan hỏi, dùng cái khăn ẩm hờ hững lau ngón tay của mình, nửa rũ con ngươi, ánh mắt từ dưới hàng lông mi dày đặc bắn ra, đánh giá nhất cử nhất động tiểu hoàng điểu.

Linh Giang rụt rè khẽ lắc đầu, dường như rất hồn nhiên không thèm để ý, không hề nhắc tới chuyện cái vòng, hỏi: "Khi nào thì bắt đầu huấn luyện?"

Ân Thành Lan đưa khăn cho Liên Ấn Ca ở phía sau, hai tay giao nhau đặt trên đùi, hắn quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy một đàn chim bay xẹt qua khe núi theo tiếng còi người huấn luyện, không quay lại mà nói: "Chúng là những con chim non được chọn ra từ đại hội chân tuyển, trước mắt do ba vị huấn luyện trong tổ chữ Thiên dạy bảo, ngươi không ngại trước tiên đi theo họ mấy ngày, để ta có thể căn cứ theo tình huống của ngươi, xem khả năng tới đâu mà dạy."

Linh Giang hơi suy tư, con mắt tròn nhỏ chuyển động ở trên mặt nam nhân: "Vậy ta có phải sẽ không gặp được ngươi mỗi ngày?"

Ân Thành Lan: "Ngươi gặp ta làm gì?"

Linh Giang nhíu mày, đầu nhúc nhích một chút, túm lông ngốc trên đỉnh đầu kia lắc lư theo chuyển động của y, thoạt nhìn rất buồn cười: "Đương nhiên là để cho ngươi có thể căn cứ theo tình huống của ta, xem khả năng tới đâu mà dạy."

Đuôi lông mày Ân Thành Lan nhếch lên một chút không rõ ràng, hắn phát hiện cái con chim nhỏ thông nhân tính này không chỉ đơn giản là nghe hiểu người thôi đâu, đầu nhìn chỉ to bằng trái hạch đào, vậy mà hiểu được không ít chuyện, cũng không dễ lừa gạt.

"Ừm...", suy nghĩ một chút, nói: "Sáu ưng trời cao trận không ngăn được ngươi, nếu như ngươi nguyện ý, mỗi ngày có thể đến chỗ này của ta báo cáo kết quả huấn luyện ngày hôm trước."

Nghe hắn nói vậy, Linh Giang vừa lòng gật gật đầu, y đã chiếm được câu trả lời mình muốn, cũng không chờ thêm nhiều, quay người đi bên bệ cửa sổ, nhảy hai bước, trông thấy cái vòng mới toanh trên móng vuốt, dừng một chút, hơi nghiêng đầu nói tiếng cảm tạ, sau đó từ trên bệ cửa sổ nhảy xuống, bay đi.

Đợi tiểu lông vàng bay đi rồi, Liên Ấn Ca đem mười sáu cánh cửa sổ đóng lại, chỉ để lại nửa cánh bên cạnh Ân Thành Lan: "Thập Cửu gia dự định lưu lại nó? Thật sự coi nó là bảo bối?"

Ân Thành Lan hỏi ngược lại: "Nó không tính là bảo bối?"

Liên Ấn Ca cau mày: "Tính thì tính thế, nhưng nó không thể so được với A Thanh, việc này có lợi có hại, nó so với những con chim khác thì lanh lợi có linh tính đấy, nhưng Thập Cửu gia chớ quên, có thể giữ được bí mật chỉ có người chết và thú vật, điểm chung của hai thứ này chính là chuyện bí mật chỉ có thể nghe vào, không thể nói ra, nó mặc dù biết nói tiếng người, nhưng cũng có khả năng sẽ nói những lời không nên nói."

Ân Thành Lan ừm một tiếng, duỗi tay ấn ấn mi tâm mình, mệt mỏi không biết từ lúc nào nhiễm vào trong mắt hắn, sắc mặt ban nãy còn bình thường lúc này lại mơ hồ trở nên trắng: "Ngươi nói không sai, vật nhỏ này xác thật không bình thường, ngươi sắp xếp thêm người nhìn chằm chằm vào nó."

Sắc mặt của hắn dần tái nhợt, ánh mắt càng thâm thúy u ám hơn, câu nói cuối cùng cơ hồ nhấn chìm trong cặp mắt sâu đen đó: "Ta còn chưa đoán ra nó tiếp cận ta là vì cái gì."

Không nhìn nổi biểu tình thâm trầm còn có chút tối tăm này của hắn, Liên Ấn Ca cố ý nói đùa: "Có khi là coi trọng sắc đẹp của Thập Cửu gia đâu."

Khuôn mặt Ân Thành Lan hoàn toàn xứng đáng nhận lời này.

Liên Ấn Ca đỡ lấy xe lăn: "Trở về phòng nghỉ ngơi đi, tin tức về người mà Quý công tử muốn tìm có lẽ không mất bao lâu nữa là có thể thu được, đến lúc đó chúng ta cách thuốc giải cũng gần thêm một bước."

Linh Giang vốn là dự định bay trở về tổ ngủ trưa, nửa đường không biết nhớ ra cái gì, ở giữa không trung đột nhiên xoay thân một cái bay đi về hướng khác.

Tàng Vũ lâu y từng tới một lần, theo lý mà nói hẳn nên lạc đường, nhưng lúc này phỏng chừng tâm lý có cỗ lực chống đỡ, làm cho y tìm được nơi đó giữa rừng cây tươi tốt. Còn chuyện cỗ lực kia là gì... Linh Giang nhịn không được vừa bay vừa duỗi móng vuốt ra xem một chút.

Linh Giang bay đến một gian phòng có cây liễu trong sân, từ cửa sổ mở rộng trực tiếp bay vào.

Trong phòng, Quý Ngọc Sơn dựa vào giường, tay rũ xuống dưới, trong tay bóp một mảnh giấy, đang phóng ánh mắt ra ngoài không trung ngẩn người, nghe thấy tiếng động, hắn lấy lại tinh thần, trông thấy vị thiếu hiệp thanh cao Linh Giang ngoài dự đoán đến cửa bái phỏng hắn.

Thuận tay đem mảnh giấy viết thư ở trong tay gập lại nhét xuống dưới gối đầu, Quý Ngọc Sơn muốn cười một chút, không biết vừa rồi đang nghĩ gì, lại không cười rộ nổi, khóe môi kéo kéo, trông có vẻ miễn cưỡng.

"Sao ngươi lại tới đây." Hắn chậm chạp phản ứng lại: "Là Ân các chủ đáp ứng ngươi rồi?"

Linh Giang gật gật đầu, bay đến cái bàn trước mặt hắn, sau đó bẻ thành một hình thù kỳ dị — một cái móng vuốt của y banh thẳng, một cái móng vuốt khác duỗi chênh chếch về phía trước, hai cánh nhỏ xòe ra thành tư thái đại bàng giương cánh, nói chung toàn bộ thân chim đều thể hiện ra ngoài.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!