Edit + Beta: Jojo Nguyen
Vó ngựa băng qua bùn hoa, ở trong đường nhỏ uốn lượn quanh sơn cốc chạy về phía phương xa.
Liên Ấn Ca lái xe, trên đùi là con mèo cam hoang nằm úp sấp ngủ say như chết, Nghiêm Sở đã công đạo con mèo này hắn nuôi nấng nhiều năm, có cảm tình, nhất định phải mang theo cùng về.
Tuy nhiên từ sau khi Ân Hồng Hỏa không còn kêu meo meo nữa, mèo cam vừa trông thấy hắn, liền trưng bộ biểu tình nhận giặc làm cha đau đớn kịch liệt, không bao giờ liếm mao mao cho hắn nữa.
Ân Hồng Hỏa cho rằng kẻ đầu sỏ gây tội làm cho hắn không bao giờ đẹp nữa chính là vị tiểu hoàng điểu hung tàn nhà hắn kia, vì thế mỗi ngày sau khi tỉnh dậy đều đội cái đầu lông xù ngồi xổm ở trước mặt Linh Giang, để y phải dấp nước chải lông cho mình.
Tiểu hoàng điểu thiếu kiên nhẫn tạo hình cho mớ lông ngốc thưa thớt của hắn, lòng nghĩ không thông.
Đỏm dáng, làm sao lại đỏm dáng đến thế.
Nhãi con khóc thút thít nức nở cả đường mệt, quệt nước mũi một cái, cuộn thành một cái tiểu bánh trôi nhân mè đen, rúc vào phía dưới cánh Linh Giang ngủ rồi.
Tuy rằng mỏ liên tục đáp ứng không cùng cha ngủ, nhưng phía dưới cánh cha vĩnh viễn là nơi ngủ thoải mái nhất.
Bọn họ nằm trên tấm chăn trải trong xe ngựa, Linh Giang dùng cánh nhẹ nhàng vỗ nhãi con, dỗ hắn ngủ, sau khi Ân Hồng Hỏa ngủ say rồi, liền víu lấy lông ngốc trên đầu nhỏ của nó, thấy chân dúm lông ngốc mềm mại kia phiếm một khoảng màu đỏ.
Vạch vạch viết lên lòng bàn tay Ân Thành Lan: "Lông nó đổi màu, chẳng biết vì sao."
Phượng Hoàng Phật Hỏa hẳn là vàng nhạt từ đầu đến đuôi, không có một tia màu tạp.
Ân Thành Lan thò lại gần xem kỹ, lật giở chỗ lông chim khác trên nhãi con: "Đôi cánh phát triển tốt, lại qua không lâu nữa nó sẽ giống ngươi như đúc, còn chút màu đỏ trên đầu ấy, trước mắt không thấy gì khác thường."
Ân Thành Lan trầm ngâm: "Liệu có phải nguyên nhân do ta không?"
Dù sao trên người Ân Hồng Hỏa có chảy huyết mạch của hắn.
Linh Giang liếc mắt nhìn hắn một cái, cũng không đồng tình, bởi vì Ân Thành Lan cũng không phải đỏ, may mắn cho đến giờ cũng chưa thấy Ân Hồng Hỏa có bệnh tật cùng dị thường gì, Linh Giang cũng mặc nó trưởng thành.
Lúc này, xe ngựa không biết đi ngang qua chỗ nào, xa xa truyền đến một trận tiếng cười khoan khoái nhẹ nhàng, Ân Thành Lan vén rèm xe, nhìn thấy hai con ngựa sóng vai tung hoành nơi xa, người trẻ tuổi lập tức vung roi tùy ý tiêu sái, chạy như bay.
Bọn họ cùng bọn hắn gặp thoáng qua.
Cuồn cuộn hồng trần, có những người trong giang hồ bây giờ mới là bắt đầu.
Vó ngựa mang theo từng đợt hương thơm từ cỏ xanh, Ân Thành Lan cong khóe môi, nhìn tiểu hoàng điểu ghé lên chân mình ngủ gà ngủ gật: "Có một chuyện chưa nói với ngươi."
Linh Giang nâng mí mắt lên, Ân Thành Lan cẩn thật từng tí một xê dịch một nắm tiểu nhãi con đến gối đầu phía sau, xốc chăn gấm khoác lên đùi mình, trong mắt hắn cất chứa ý cười nùng liệt, ở dưới ánh mắt nghi hoặc của Linh Giang, nhẹ nhàng cử động đôi chân đã phế bỏ nhiều năm.
Không phải nhờ tới tay, mà là chân của hắn thật sự có phản ứng, mặc dù chỉ là động tĩnh rất nhỏ, nhưng cũng đủ khiến Ân Thành Lan vui mừng cảm kích.
Linh Giang lập tức như thể bị mạt động tĩnh mỏng manh kia hấp dẫn, y bay đến trên đùi Ân Thành Lan, ý bảo hắn lại cử động một chút, Ân Thành Lan làm theo lời, đôi mắt nhỏ đậu đen của Linh Giang tức khắc sáng lên.
Chân của hắn thật sự còn có thể chữa lành, đây là kết quả xa vời y chưa bao giờ dám hi vọng.
Linh Giang đứng ở trên đùi hắn, cúi đầu cảm thụ độ ấm cùng mạch đập phập phùng lưu chuyển dòng máu trên người hắn, Linh Giang hít một hơi, cho dù thương tổn chỗ xương sống đã sớm lành, nhưng cơn đau khoét xương bẻ cốt còn rõ ràng trước mắt, vừa nghĩ tới là cả người y lại phát run.
Song bây giờ y rất rõ ràng, hết thảy đều đáng giá.
"Đa tạ... Ngươi." Đáy mắt Ân Thành Lan nổi lên tia đỏ ửng nhàn nhạt, cảm xúc khó có thể miêu tả cuồn cuộn trong ngực hắn.
Linh Giang cũng có chút kích động, muốn khóc, nhưng y thực mau lại thu thập tốt cảm xúc, đứng trên đùi hắn, hất hất lông ngốc trên đầu, đắc ý dào dạt, diễu võ dương oai viết lên người hắn: "Có thể cử động, là cũng sắp lành rồi, chờ ngươi đứng lên được, ta có mấy tư thế muốn cùng ngươi..."
Nói đến một nửa, Linh Giang chợt nhớ tới cái gì, thu hồi móng vuốt, tiếc nuối cười cười.
Y không có pháp thuật, không thể biến thành người, bọn họ cũng không bao giờ có thể tiếp tục giao hòa với nhau, cho đối phương niềm vui thích không gì sánh kịp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!