Edit + Beta: Jojo Nguyen
Ngự Phượng các hằng năm đều có hơn nghìn con chim non được nở ra thành công, cũng có những con chim già ốm yếu bệnh tật chết đi, biến chuyển từng ngày, luân phiên cũ mới, một vòng tròn lặp lại, tuần hoàn một chu trình.
Những con chim đã chết sẽ không được nhắc tới nữa, mà những con chim non mới phá vỏ ra đời sẽ có một vùng trời để tung hoành, đại hội chân tuyển chính là vì những con chim non này.
Chọn kẻ tài trước hết chọn ngoại hình, phàm là kết cấu xương tốt, cánh có lực mạnh mẽ, con ngươi có thần thái, sáu giác quan tinh nhanh, đều là hàng cao cấp. Sau lại chọn huyết thống, xem giống chim, năng lực bay, kiểm tra lịch sử đưa tin có gì lạ thường. Loại chim khi đưa tin dùng thời gian ngắn nhất, bay cao, dũng cảm, thì khi sinh chim non hầu như cũng di truyền lại ưu điểm này.
Căn cứ vào phương thức thứ hai ấy mà cho điểm cho chim non, nhặt ra hơn năm trăm con gửi đến nơi chuyên dùng để huấn luyện đặc biệt. Mỗi một người huấn luyện sẽ đích thân lựa chọn ra lứa chim non mình phụ trách, đưa vào trong đại hội chân tuyển. Tổ nào có chim non được chọn, người huấn luyện cũng sẽ nhận được phần thưởng rất phong phú, vì thế đại hội mới làm cho người huấn luyện của các tổ coi trọng đến như vậy.
Tới khi lũ chim non có thể tự đi đưa tin một mình, lại căn cứ vào năng lực đưa tin, phong tư thần thái để xét duyệt lần nữa, sau đó dựa theo thành tích này chia vào trong bốn tổ "Thiên Địa Huyền Hoàng".
Linh Giang phá vỏ đã nhiều năm, mặc dù tròn vo non nớt mềm mại, dáng vẻ tuấn tú, nhưng từ lâu đã không còn liệt vào hàng ngũ chim non được nữa rồi, vì thế y rớt ngay đầu tiên ở vòng tuổi tác.
Khi tuổi y còn nhỏ, vốn là có một cơ hội trúng cử, nhưng khoảng thời gian đó y đang ở trong giai đoạn phát triển, nhanh đói bụng, yêu cầu lượng thức ăn cũng lớn, chỉ có chút đồ ăn đút cho y thì dùng cái rắm gì, cho nên y thường xuyên trong tình trạng đói cồn cào, phải trốn ra khỏi tổ, đi đến chỗ những con chim nhỏ khác cướp thức ăn, rồi ngày ngày trầm mê vào đánh nhau đoạt đồ ăn đến không thể nào kiềm chế nổi, khi ngày đại hội chân tuyển tới, y vừa lúc tới tổ khác ăn vụng, đánh túi bụi cùng với một đám ưng, chờ khi y ăn uống no đủ, vỗ cánh nhỏ bị thương bay tới nơi tổ chức, đại hội chân tuyển đã kết thúc.
Tiền đồ(*) cứ thế bị y trẻ người non dạ lại tham ăn hủy hoại mất một trận.
((*) Tiền đồ: tương lai)
Lão vô lại tức đến suýt chút nữa thất khiếu đổ máu mà chết, xách roi đuổi theo muốn đánh y, Linh Giang mổ rớt bầu rượu của hắn, nhân cơ hội uống vào mấy ngụm rượu, tìm một ngọn cây con người không thể leo, ngồi xổm lên phía trên nhấm nháp chút rượu đục kia, đón cơn gió thổi tan đi cơ hội không hiểu sao bay mất rồi.
Cảm giác kia có lẽ là, chim non không biết mùi vị sầu, bởi vì lỡ dịp cho nên mới nói gượng là sầu(*).
((*) Câu này nhái theo mấy câu thơ đầu trong bài "Thái tang tử" của Tân Khí Tật:
"Thiếu niên bất thức tư vị sầu,
Ái thướng tằng lâu,
Ái thướng tằng lâu,
Vị phú tân từ cưỡng thuyết sầu.")
Linh Giang thu lại suy nghĩ khỏi hồi ức, lúc này mới phát hiện luyện bay đã kết thúc, từng con chim đã về tổ tìm ăn.
Y dang cánh chậm rì rì cất cánh, lúc bay qua đầu hai người huấn luyện, nghe thấy cuộc trò chuyện của bọn họ.
Trong đó có một người tuổi còn trẻ, thanh thoát xinh đẹp, bên hông đeo cây cờ ngũ sắc, trên người mặc quần áo thêu chữ Thiên, kinh ngạc nói: "Đại hội chân tuyển năm nay Các chủ sẽ đích thân trình diện?"
Một người khác nói: "Đúng vậy, đại hội chân tuyển không chỉ chọn chim, mà còn chọn người huấn luyện, A Tề không ngại thì thử đi, lấy thiên phú của ngươi, chắc chắn sẽ được chọn làm người huấn luyện cho chim non lần này. Ta còn nghe nói, khi đó Các chủ cũng sẽ đích thân tham dự vào huấn luyện nữa đấy."
Người trẻ tuổi được gọi là A Tề nói: "Ngươi nghe ai nói thế? Các chủ trước đây chưa từng tham gia vào huấn luyện chim non, lần này sao lại đến? Nghe lầm rồi."
Người nọ cùng A Tề đi về phía thiện đường(*), lắc đầu: "Lần này thì khác, mọi người đều nói vậy." Hắn giương mắt nhìn đỉnh núi được che chắn bởi rừng cây rậm rạp, nơi đó còn mơ hồ nghe thấy tiếng chim ưng Hải Đông Thanh, hắn nhìn quanh bốn phía, thấy không ai chú ý tới bọn họ, bèn hạ thấp giọng nói: "Không phải thân mình Các chủ không được tốt lắm sao, trước kia còn có thể ngửi thấy mùi thuốc đắng bay ra từ Thính Hải lâu, ngươi có phát hiện ra không, nửa năm nay gần như đã không có mùi thuốc nữa rồi."
((*) Thiện đường: nhà ăn)
Linh Giang bay phía trên đầu họ nheo đôi mắt nhỏ lại, con ngươi tròn đen nhánh như suy tư gì.
A Tề nói: "Vậy nghĩa là Các chủ đã khỏi bệnh rồi."
Người nọ lắc đầu, đè giọng xuống thấp hơn, nói: "Không có mùi thuốc, có thể nói là khỏi bệnh rồi, cũng có thể nói là... Chữa không được, từ bỏ."
A Tề sầm mặt lại: "Có mấy lời chớ được nói lung tung."
Người nọ vội nói: "Chúng ta đương nhiên là hi vọng Các chủ sẽ hết bệnh, chẳng qua ta nghe nói đã nhiều năm như vậy, cũng chưa..."
Mày A Tề hung hăng nhíu, đem lời nói còn dang dở của người nọ cắt đứt trong cuống họng: "Đừng nói nữa, đi ăn đi." Nói xong, bỏ người nọ ở phía sau, không muốn tiếp tục để ý tới.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!