Chương 2: Cây Ngư Diễn (2)

Edit + Beta: Jojo Nguyen

Quý Ngọc Sơn không chỉ là một kẻ xui xẻo, mà còn rất dông dài, bọn họ đi bộ suốt một đêm, phía chân trời dần hiện lên tia sáng, Quý Ngọc Sơn đã hỏi tới mười tám đời tổ tông của Linh Giang, Linh Giang nửa lời cũng không đáp lại hắn, hắn lại đem mười tám đời tổ tông của mình ra tuôn một mạch.

Cho nên, Linh Giang đã mơ mơ màng màng nghe tiết mục về di nương cậu bảy nào đó của nhà hắn làm thế nào thông đồng với hán tử nhà bên trong cơn buồn ngủ. Mặc dù Linh Giang cảm thấy đặc biệt phiền, nhưng ngại với điểu phẩm(*) của mình vô cùng tốt, ngoài miệng tích đức, cũng không trách hắn, yên lặng nghĩ thầm, lão gia cậu bảy tức đến râu mép đều bạc? Quản cái chuyện chim gì của hắn.

((*) Nhân phẩm = phẩm chất con người; Điểu phẩm = phẩm chất con chim)

Vì thế, y ở trong tay Quý Ngọc Sơn lật mình, quay cái mông hướng hắn, vùi đầu vào trong cánh ngủ say.

Sau khi vượt qua Xa Tùng Lĩnh, đường đi tốt hơn nhiều, con đường chính nằm uốn lượn trong non xanh nước biếc, đi nửa ngày cũng không thấy bóng người, chỉ có mây trắng trôi theo từng cơn gió, trong sơn cốc(*) tiếng chim hót thanh thúy uyển chuyển, lại cúi đầu, thấy trong tay bưng một cục lông chim xù xù, tiếng chim hót lanh lảnh bên tai, thật giống như từ vật nhỏ này phát ra, khiến Quý Ngọc Sơn càng lúc càng vui mừng, quên đi tất cả.

((*) Sơn cốc: thung lũng)

Hắn lục tục vừa đi vừa nói cả một ngày, có chút miệng khô lưỡi khô, bèn lấy túi nước từ trong bọc quần áo ra uống hai, ba ngụm, ánh mắt hắn vẫn không hề di chuyển, dường như đối với vật nhỏ có chút yêu thích không muốn buông tay.

Tiểu hoàng điểu cuộn tròn trong lòng bàn tay hắn ngủ thật sự trầm, hắn nhìn cái ống nhỏ buộc trên móng vuốt, suy nghĩ một chút, duỗi hai ngón tay ra đụng lên.

Ngay khi hắn vừa chạm tới ống trúc, con mắt lơ đãng quét qua, đúng lúc chống lại ánh mắt tiểu hoàng điểu.

Linh Giang không biết đã tỉnh từ khi nào, con mắt đen lớn chừng hạt đậu thanh minh sắc bén, nhìn chằm chằm hai ngón tay Quý Ngọc Sơn trầm mặc không nói gì.

Ánh mắt kia giống như là một con dao con sắc bén, đặt vào sát ngón tay hắn, chỉ cần hắn ra tay, chúng sẽ lập tức bị chém bỏ.

Quý Ngọc Sơn bị y nhìn như thế, giật mình một cái, đột nhiên từ vẻ ngoài tròn trịa lù xù của Linh Giang tỉnh táo lại —— con chim nhỏ này có thể đánh giết bầy sói, có thể xách cái búa Mai Hoa tám cạnh nặng nghìn cân ấy, làm gì giống với lũ chim yếu đuối chỉ biết ca hát chút nào.

Hắn xẹt một cái rụt tay về, lắp bắp: "Ta ta ta chỉ muốn xem chân ngươi đã lành chưa."

Linh Giang mặt không cảm xúc thu tầm mắt lại, đảo cánh nhỏ thay đổi tư thế, vừa hung vừa ác ừ một tiếng, rút móng vuốt về thu xuống dưới bụng, há mỏ nhỏ nhòn nhọn, đánh một cái ngáp lãnh khốc.

Tin tức trong ống trúc của y không quan trọng cho lắm, nếu không hơn ba vạn con chim đưa tin của Ngự Phượng các cũng sẽ không để y đi truyền tin, nhưng ngay cả khi nó không quan trọng, với tư cách là một thành viên của Ngự Phương các, Linh Giang vẫn có một số phẩm chất chuyên nghiệp, sẽ không để cho bất kỳ ai chạm vào thư trong ống của mình.

Sau khi ngủ một giấc dài, cảm giác vết thương trên móng vuốt đã tốt hơn, Linh Giang yên lặng nheo đôi mắt nhỏ lại, tính toán xem chuyến đi này của mình đến tột cùng đã đi lạc bao nhiêu lần.

Y cảm thấy loài người đối với chim quá khắc nghiệt, tự quyết định là chim thì sẽ không đi lạc, nhưng Linh Giang từ khi phá vỏ ra đời đã không thể nào nhớ rõ đường, thường thường sau khi đi ra ngoài kiếm thức ăn, lúc quay về sẽ không tìm thấy cái tổ chim thuộc về mình nữa.

Tuy nhiên, Linh Giang cho rằng điều này không phải là vấn đề, không tìm thấy tổ thì đến một cái tổ khác chen chúc một chút là được, coi như không có con chim nào nguyện ý cho y chen vào, ba núi sáu hồ lúc nào chẳng có chỗ cho y đặt chân, vô cùng tùy ý, rất có dáng vẻ tiêu sái "Trước hoa rơi ngây ngất, đất trời là chăn gối".

Nhưng cái xấu là ở chỗ y không phải thứ ngu muội ca hát trong sơn cốc, y là chim đưa tin của tổ chức tình báo đệ nhất trên giang hồ, không tìm được đường về tổ chính là điều cấm kỵ.

Vì thế, trong số ba vạn con chim đưa tin của Ngự Phượng các, y đành phải lưu lạc thành một kẻ thấp hèn, cùng chim già bệnh tật làm bạn, sớm trải qua những ngày tháng dưỡng lão, ngẫu nhiên được giao cho vài nhiệm vụ không quan trọng mà đường xá lại hiểm trở, đại khái có khi y có chết giữa đường, nhiều lắm cũng chỉ đổi lấy vài câu chửi rủa của người huấn luyện, rồi nháy mắt sẽ quên béng luôn con chim nhỏ là y đến sạch sẽ.

Có thể nói y là một tay sai ăn no chờ chết mà thôi.

Nhưng mà, cũng sẽ có một hoặc hai lần, Linh Giang nằm trong tổ lắng nghe tiếng gió thổi từ Vạn Hải phong lên vách đá, thổi híp con mắt y, y lại nghĩ, nếu như ông trời đã ban cho y một linh hồn độc nhất vô nhị, một cơ thể với sức mạnh cùng ma thuật, thật sự chỉ là để cho y đầu thai tới lêu lổng hay sao, hoặc là nói đơn giản hơn, y cạnh tranh với những con chim nhỏ khác sẽ chiếm ưu thế gì?

Linh Giang suy nghĩ miên man vô bờ, hờ hững nghe người nhặt được giữa đường ồn ào, một tai vào một tai ra, cơ bản xem như nghe lão hòa thượng niệm kinh, thôi miên y đi vào giấc ngủ.

Đột nhiên, y mở mắt: "Ngươi vừa nói cái gì?"

Quý Ngọc Sơn sửng sốt, suy nghĩ của hắn giống như con thỏ bị kinh sợ, tức khắc phân tán hết, đầu óc trống rỗng, không thể nào nhớ nổi mình đã nói những gì, trầm tư suy nghĩ thật lâu, mới nói: "Ta nói ta có một nương tử chưa qua cửa, nhưng mà đã chạy theo kẻ khác?"

Linh Giang dừng một chút: "Nén bi thương, câu tiếp theo."

Quý Ngọc Sơn ngập ngừng: "Kẻ đưa nàng đi là đạo tặc khét tiếng giang hồ Bùi Giang Nam?"

Bùi Giang Nam coi như cũng có chút tiếng tăm, võ công rất tốt, chiếu theo bộ chân tay gầy gò thư sinh này mà xem, cơ bản không có hy vọng đoạt lại rồi, Linh Giang tỏ vẻ đồng tình: "Lại nén bi thương, câu tiếp theo."

Quý Ngọc Sơn đảo tròng mắt lên phía trên, nỗ lực nhớ lại đống lời vô nghĩa của mình: "Ta đi Ngự Phượng các là muốn xin Ân các chủ giúp ta tìm kiếm tung tích Bùi Giang Nam?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!