Chương 1: Cây Ngư Diễn (1)

Edit + Beta: Jojo Nguyen

Đường đêm không dễ đi.

Sương mù thảm đạm dày đặc chậm rãi che khuất mặt trăng tròn, mới vừa rồi còn nguyệt mãn tây lầu(*), vậy mà trong chốc lát sương mù đã bao bọc ánh trăng đến kín mít hoàn toàn, chỉ để lại tia sáng ảm đạm chiếu xuống nhân gian một mảng lạnh lẽo.

((*) Nguyệt mãn tây lầu: trăng đầy lầu tây, tên một bài hát, ý nói trăng rất sáng, chiếu xuống khắp nơi)

Quý Ngọc Sơn bước một chân vào đám cỏ hoang cao hơn nửa người liền hối hận rồi.

Nghe người ta nói cái đường tắt kia giấu ở rìa Xa Tùng Lĩnh(*), quanh co lòng vòng, một đầu đi ra từ nơi những cây thông trải dài xa xôi, một đầu khác nối với con đường chính, từ địa điểm hắn hỏi thăm tin tức đi xuyên qua Xa Tùng Lĩnh phải mất tới hai ngày, nhưng nếu có thể tìm được con đường nhỏ bên sườn núi đó, đi dọc theo nó, chưa tới một ngày là có thể băng qua khu rừng núi hoang dã rùng rợn này.

((*) Xa Tùng Lĩnh: Yuansongling, dãy núi thông)

Quý Ngọc Sơn biết có đường tắt có thể đi, nhưng hiển nhiên là hắn không biết hầu như chưa từng có người ngoài nào có thể tìm thấy con đường nhỏ đó, lại càng không biết nếu đi nhầm hướng, sẽ vô tình mà lạc vào sâu trong Xa Tùng Lĩnh.

Xa Tùng Lĩnh là một cánh rừng già núi sâu, không nổi tiếng bởi phong cảnh tươi đẹp, cũng chẳng vang danh bởi vách đá vực sâu, nhưng lại có bản lĩnh khiến cho người qua đường nghe tiếng phải sợ mất mật, đó là vì Xa Tùng Lĩnh ăn thịt người.

Cho nên cũng có người gọi nơi này là núi ăn thịt người.

Chuyện Xa Tùng Lĩnh ăn thịt người không hề là truyền thuyết, chỉ riêng đầu năm nay, đã có hai thi thể được thợ săn liều chết mang ra ngoài, trên thi thể rải khắp dấu răng, bụng bị xé toang, tim gan phèo phổi đều bị đào ra hết, và mỗi khi đêm đến, Xa Tùng Lĩnh lại vang lên tiếng khóc nức nở thê lương, giống như oan hồn đòi mạng, nghe vào tai quả thực khủng bố, quả thực dọa người.

Quý Ngọc Sơn là một gã xúi quẩy, mà những loại chuyện xui xẻo như thế thường thường sẽ rơi trúng đầu hắn.

Hắn đã tự đoán trước được kết cục của mình, không thể làm gì khác hơn là ôm bọc quần áo trong ngực thật chặt, run run lẩy bẩy tiến lên, đường dưới chân càng lúc càng bị cỏ khô rậm rạp cản lại, một chân dẫm xuống, hầu như không còn nhìn thấy đường đi ở hướng nào.

Một tiếng gào thét thê lương từ nơi không xa cất lên, dọa đến Quý Ngọc Sơn ngã bịch xuống, đặt mông ngồi bệt trên mặt đất.

Hắn run run rẩy rẩy sờ tay xuống dưới mông, lấy ra thứ đang cồm cộm bên dưới, nhờ ánh trăng mà nhìn, bất giác toát ra một thân mồ hôi lạnh.

Đó là một đoạn xương đùi còn chưa bị gặm sạch, trên xương trắng lạnh lẽo còn mang theo vài vết máu đỏ tươi, làm hắn sợ đến hồn bay phách lạc, mà trên khúc xương đùi kia thậm chí còn có thể nhận thấy vài vết dấu răng.

Nếu hắn đoán không lầm, đây hẳn là ——

Lùm cỏ hoang sâu trong rừng không gió mà đong đưa, tiếng lộc cộc từ nơi xa dần dần vây tới, mây đen đã che phủ hoàn toàn ánh trăng, trong đêm tối lờ nhờ, một bầy sói đói với con mắt phát ra tia sáng màu xanh lục rốt cuộc bị mùi thịt người tươi sống hấp dẫn đi đến.

Bầy sói cũng không trực tiếp nhào lên, mà giống như còn đang đánh giá thưởng thức con mồi, vây quanh hắn, dùng cái mũi ngửi mùi vị hắn, có vẻ xem xét xem hắn có uy hiếp tới chúng không, sau đó há cái miệng tanh ngòm, chảy nước dãi, lộ ra răng nanh sắc bén.

Đúng lúc con sói ngoác cái miệng đỏ tươi ra, đột nhiên, một tiếng bay nhảy yếu ớt vang lên.

Quý Ngọc Sơn ngẩng đầu, cách đó không xa có một thứ gì đó bay lảo đảo giữa không trung.

Thứ đồ chơi kia bay cực kỳ mạo hiểm, bừa bãi, từ trên xuống dưới, chỉ lát nữa thôi là sẽ bay qua cái hiện trường ăn thịt người kinh dị này, nhưng đôi cánh của nó lại banh thẳng cực kỳ không có lực ở trên không, sau đó, như một cục đá, cứ thế cứng rắn rớt bịch xuống, vừa vặn rơi trúng giữa bầy sói, ngay bên chân Quý Ngọc Sơn.

Quý Ngọc Sơn vốn là kẻ xui xẻo, lại gặp một thứ còn xui xẻo hơn, vì thế ngay tại thời khắc mệnh nó chỉ còn trong giây lát, duỗi tay chụp lấy, vớt thứ kia vào lòng bàn tay, cúi đầu nhìn, hóa ra là một con tiểu hoàng điểu.

Hắn than thở trong lòng: "Chim nhỏ ơi chim nhỏ, ngươi rơi xuống là muốn thay ta bị cắn sao, nhưng ngươi lớn như vậy, cũng chỉ có thể dắt răng sói thôi."

Đôi mắt xanh tối của bầy sói nhìn chằm chằm Quý Ngọc Sơn, cong đuôi, phát ra âm thanh nuốt nước miếng thiếu kiên nhẫn, một con cào cào móng vuốt trên mặt đất, vung cái cổ hướng lên mặt trăng gào một tiếng, vọt tới.

Quý Ngọc Sơn lăn một vòng vào trong đống cỏ, hắn tự cho là đã lăn rất xa rồi, kỳ thật chỉ là vụng về trở mình, đùi bị vuốt sói đè lại, cái miệng đỏ lòm há ra, con sói đói phun một luồng hơi nóng tanh ngòm, đớp lên đùi hắn.

Quý Ngọc Sơn hoảng sợ nhắm chặt mắt, ném chim nhỏ trong tay về phía sau, nếu hắn đã nhét đầy bụng sói, vậy cũng không cần để vật nhỏ bị nhét kẽ răng —— răng nanh sắc nhọn xuyên qua quần cắm vào trong bắp đùi hắn, vào lúc nó sắp đâm vào máu thịt, sức nặng đè trên người hắn lại đột nhiên nhẹ đi.

Con sói nặng nề bay ra ngoài, quăng ngã sang một bên phát ra tiếng rên rỉ tê tâm liệt phổi.

Quý Ngọc Sơn co rụt đùi lại, cuộn mình thành con chim cút, ôm đầu gối mở mắt ra.

Không biết từ khi nào đã có một thiếu niên xuất hiện bên cạnh hắn, đó là một người thật sự tuấn mỹ, dáng vẻ khoẻ mạnh, khí chất vô cùng lạnh lùng, tóc mai như dao cắt, mắt sáng như sao, mày kiếm hơi nhếch nhìn về phía Quý Ngọc Sơn quét qua, toát ra mấy phần hờ hững đạm bạc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!