Chương 124: Liên thủ chống địch

Cũng vào lúc này Tề Mặc và Lam Tư đang đối mặt nhau. Do mấy nguyên thủ quốc gia đã biến mất, Tề Mặc và Lam Tư đều biết rõ ý đồ của bọn họ nên hai bên không cần trấn thủ tại địa bàn của mình.

Tất cả mọi người đều tập trung ở đại sảnh, gương mặt ai nấy đều lộ vẻ nôn nóng căng thẳng. Ngoài hai nhà Tề Gia và Lam Bang, không ai biết rõ chuyện đang xảy ra, họ chỉ ý thức có điều gì đó bất thường.

"Lam lão đại, rốt cuộc anh có chịu giao Giáo hoàng Joseph, thân vương Helian và Andy Piaget không?". Hoàng Ưng cất giọng lạnh lùng với Lam Tư.

Lam Tư ngồi ở vị trí cao nhất, anh ta đưa mắt nhìn Hoàng Ưng: "Người ở trong tay Lam Tư này, Tề Gia có bản lĩnh thì cứ việc đoạt lấy".

Tề Mặc ngồi bên cạnh Lam Tư, hắn chỉ cau mày mà không lên tiếng. Tề Gia và Lam Bang vốn bất hòa từ lâu, bây giờ hai nhà đang trở mặt, Lam Tư nói không sai, Tề Gia có thể dùng biện pháp mạnh đoạt người từ tay anh ta. Thế nhưng hắn không có thời gian làm vậy.

"Lam lão đại, bây giờ là lúc anh nên chiếu cố đến tất cả mọi người. Tuy đám giáo hoàng Joseph hại anh trước nhưng đã đến nước này, chúng tôi cũng muốn biết xảy ra chuyện gì. Lam lão đại, chi bằng chúng ta cùng thẩm vấn bọn họ, anh nghĩ thế nào?" Trong đám hắc đạo có người lên tiếng.

"Đúng đó, Lam lão đại, nên đưa bọn họ ra xét hỏi công khai". Một trùm hắc đạo thuộc phe Tề Gia mở miệng.

Lam Đàm đứng bên cạnh Lam Tư cười nhạt: "Lúc này thì sao? Lam Bang cần anh chỉ tay năm ngón từ lúc nào hả?". Câu nói của anh ta khiến người vừa phát ngôn đỏ mặt tức giận.

Hồng Ưng liền giơ tay ngăn tên trùm hắc đạo, Lam Đàm nói tiếp: "Ba người đó nổ súng vào lão đại của chúng tôi, theo luật của Lam Bang, người ngoài không có tư cách hỏi chúng tôi xử lý ba người đó thế nào. Bây giờ các người còn chỉ thị này nọ, các người tưởng Lam Bang chúng tôi dễ ăn hiếp lắm sao?".

Lập Hộ liền mở miệng: "Ba người đó không đơn giản chỉ mưu hại lão đại của các anh, mà vào hoàn cảnh bây giờ, bọn họ là người duy nhất có thể giúp chúng ta tìm hiểu nội tình, chuyện này là chuyện của cả giới hắc đạo. Lam lão đại, anh muốn đối đầu với cả giới hắc đạo hay sao?"

Lam Tư nghe vậy nở nụ cười lạnh lùng: "Lam Tư tôi không phải người dễ nói chuyện. Nếu đã vậy, đợi đến khi tôi hỏi xong điều tôi muốn biết, tôi sẽ giao người cho các anh".

"Thế phải đợi bao lâu?" Bên dưới có tiếng hỏi.

Lam Tư nhếch mép cười: "Thế thì phải xem xương của ba người đó cứng đến mức nào?"

"Được thôi, vậy xin Lam lão đại hãy giải thích cho chúng tôi biết, vụ nữ chủ nhân tương lai của Tề Gia chúng tôi bị tấn công và bị bắt vào phòng Lam lão đại là thế nào?" Hồng Ưng lên tiếng, gương mặt anh ta vô cùng nghiêm nghị.

Lam Đàm nhíu mày nói: "Nếu tôi nhớ không nhầm, Tề lão đại đã dẫn người vào trong lục soát, các anh có tìm thấy người và chứng cứ không? Lão đại của chúng tôi đã nhẫn nhịn hành vi của các anh, các anh coi Lam Bang chúng tôi là không khí sao?"

Hồng Ưng gật đầu: "Tốt lắm, vậy các anh có chứng cứ gì chứng minh giáo hoàng Joseph, thân vương Helian và Andy Piaget hãm hại Lam lão đại? Nếu có, chúng tôi sẽ miễn ý kiến, để Lam Bang các anh tra hỏi trước. Nếu không có, mời các anh giao người cho chúng tôi".

"Đúng, nói đúng lắm".

"Không giao, dựa vào cái gì, Lam lão đại phải xét hỏi trước..."

"Hồng Ưng đại nhân nói đúng. Làm gì có chứng cứ chứng minh gia chủ của chúng tôi hãm hại Lam lão đại. Lam lão đại, mời anh giải thích cho chúng tôi biết".

"Giải thích? Chúng tôi không chất vấn giáo hoàng Joseph là tận tình tận nghĩa lắm rồi. Mời chúng tôi đến đây rồi xảy ra chuyện này, không biết kẻ nào bày trò?"

Ở bên dưới mọi người bắt đầu cãi cọ ầm ĩ. Họ đều là những ông trùm hắc đạo có tính cách nóng nảy, không ai chịu nhường ai. Lúc này họ cũng đoán ra tình hình bất ổn, tất cả dường như không thể giữ bình tình.

Tề Mặc đảo mắt xuống bên dưới, từ đầu đến cuối hắn đều không lên tiếng. Hắn biết lúc này nói gì với Lam Tư cũng vô dụng, hắn và Lam Tư đều là những kẻ máu lạnh, ngông cuồng và kiêu ngạo. Trong lòng cả hai đều có ý nghĩ kìm hãm đối phương, có ý nghĩ làm thế nào để bản thân thoát ra ngoài còn đối phương ở lại đây. Một núi không thể có hai con hổ chính là như vậy.

"Thế nào rồi?" Tề Mặc dùng ánh mắt hỏi Jiaowen khi thấy Bạch Ưng đi vào thì thầm điều gì đó với Jiaowen.

Jiaowen tiến lại gần nói nhỏ vào tai Tề Mặc: "Người của Lam Tư canh giữ cẩn mật quá, xông vào mấy lần mà không thành công". Tề Mặc nghe xong sắc mặt càng u ám hơn.

"Lập Hộ thế nào rồi?" Tề Mặc hỏi nhỏ.

Jiaowen lắc đầu: "Lập Hộ vẫn đang tìm kiếm, Lam Tư cũng cử người đi tìm. Hai bên đã tìm thấy một số nơi ngụy trang nhưng vẫn chưa tìm ra chỗ then chốt nhất".

Jiaowen và Tề Mặc nhanh chóng bố trí thuộc hạ hành động. Ở bên cạnh, Lam Tư cũng không ngừng trao đổi với Lam Đàm. Thuộc hạ của anh ta liên tục ra ra vào vào, Lam Tư hơi cau mày, chứng tỏ anh ta không phải nhận được tin tốt lành.

Tề Mặc và Lam Tư có thế lực lớn nhất ở đây, hai người tuy đem theo ít thuộc hạ nhưng toàn là tinh anh. Đám hắc đạo đang cãi nhau ở bên dưới cũng biết rõ điều này. Thấy người của hai nhà đi đi lại lại, Tề Mặc và Lam Tư có bộ dạng án binh bất động, không hề bộc lộ điều gì, bọn họ đoán hai người vẫn chưa tìm ra mấu chốt của vấn đề.

"Hai vị lão đại cho tôi hỏi một câu, rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì? Chúng tôi là những người thấp cổ bé họng nên không hiểu, hai vị lão đại chắc chắn biết rõ đúng không ạ?". Một người đàn ông trẻ tuổi ho khan hai tiếng rồi cất cao giọng nói, đám người đang tranh cãi lập tức im bặt.

Một ông già tóc bạc tiếp lời: "Hai vị lão đại, tôi thấy hai vị lão đại hình như cũng chưa tìm ra cốt lõi của vụ này. Xin thứ lỗi cho tôi nói một câu thực tế, lúc này hành sự riêng rẽ không bằng chúng ta cùng đồng tâm hiệp lực, giải quyết việc đại sự. Kẻ mưu hại hai vị lão đại chắc chắn cũng tính nước hại cả chúng tôi. Đây tuyệt đối không phải là một âm mưu tầm thường.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!