Chương 118: Hắc đạo tụ hội

Tòa lâu đài cổ màu trắng được xây dựng ở Italy từ hơn ba trăm năm trước. Ban đầu đây là tài sản của một thân vương, nó là danh vật trong số danh vật nổi tiếng. Andy Piaget chọn nơi này làm địa điểm tổ chức đám cưới, chứng tỏ giá trị của tòa lâu đài.

Lúc này trời đã tối hẳn, từ tòa lâu đài cổ đến bãi đỗ máy bay không phải dùng thiết bị chiếu sáng hiện đại mà được chiếu sáng bởi những bó đuốc xếp thành hàng, mang phong vị La Mã thời trung cổ. Những người phục vụ cầm đuốc đều mặc trang phục thời trung cổ. Ánh lửa hắt lên người bọn họ, khiến bọn họ trông giống đấu sỹ bò tót.

"Tề lão đại". Một giọng nói vang lên, tất cả đám phục vụ đều cung kính cúi xuống.

Tề Mặc không dừng bước, chỉ lạnh lùng ừm một tiếng rồi đi thẳng về phía tòa lâu đài màu trắng.

Tòa lâu đài màu trắng nổi bật trong đêm đen, ánh lửa chiếu sáng khắp mọi nơi, khiến tòa lâu đài vừa tỏa ra không khí trang nhã, quý phái vừa ngông cuồng, mạnh mẽ đáng sợ. Hai phong cách trái ngược này không loại trừ lẫn nhau mà hòa hợp một các kỳ lạ.

Đi hết hàng người hầu nghênh đón là tới một chiếc cầu treo đơn giản. Cầu treo ở trên cao không cho người qua lại.

Nhờ ánh lửa chiếu sáng, Ly Tâm đưa mắt nhìn xuống dưới cầu treo, bên dưới là một con sông nước cuồn cuộn chảy.

"Mở ra". Andy Piaget búng tay ba cái, cất cao giọng ra lệnh.

Ông ta vừa dứt lời, tiếng lịch xịch vang lên. Một bánh xe cũ kỹ từ từ chuyển động, phát ra tiếng ma sát chói tai.

Theo tiếng chuyển động của bánh xe, cầu treo từ từ hạ xuống. Ánh lửa ở bên dưới chiếu sáng chiếc cầu treo, khiến nó vô cùng nổi bật.

"Mời". Andy Piaget mỉm cười làm động tác mời Tề Mặc, ông ta bước lên chiếc cầu treo trước tiên, Tề Mặc gật đầu rồi đi theo sau. Ly Tâm, Phong Vân William, Hồng Ưng, Bạch Ưng, Hoàng Ưng và Lập Hộ lần lượt đi lên cầu. Chỉ có Hắc Ưng phải ở lại đại bản doanh Tề Gia không đi cùng đoàn người đến đây.

Tòa lâu đài quả thực rất cổ kính, từ ngoài vào trong đều thể hiện bàn tay tài hoa của các nghệ nhân từ ba trăm năm trước. Những tảng đá lạnh lẽo, phong cách u ám có một sức hút khiến Ly Tâm không thể rời mắt.

Tảng đá ở bên ngoài khắc hộ vệ La Mã cổ, chúng há miệng nhe răng nanh dài, trông hơi giống loài khuyển giữ cửa ở địa ngục. Ly Tâm bất giác nhìn đi nhìn lại, tòa lâu đài này có vẻ chính thống và khí thế hơn lâu đài của Jiaowen.

Andy Piaget đưa Tề Mặc đi qua dãy hành lang dài, tới một cánh cửa màu vàng khá lớn. Người lính canh gác ở bên ngoài thấy đám Tề Mặc liền hô to: "Tề lão đại tới".

Nhìn vào bên trong, ngoài bốn chữ "lộng lẫy xa hoa" Ly Tâm không nghĩ ra hình dung từ nào khác. Đại sảnh có phong cách La Mã cổ với những bức bích họa sống động, thể hiện sự tôn quý và phóng khoáng.

Đại sảnh rất ồn tào, những vị khách mời đến sớm túm năm tụm ba nói chuyện. Bất kể đối tác bạn bè hay kẻ thù đối địch, hôm nay ai nấy gặp nhau cũng chỉ mỉm cười. Tất cả mọi người hình như trong lòng thấp thỏm không yên. Khi cánh cửa lớn mở ra, tiếng ồn ào dần biến mất, người ở đại sảnh bất giác đưa mắt nhìn về một hướng.

Tề Mặc đứng ở cửa lạnh lùng đảo mắt qua đám người trong đại sảnh, mọi người vô ý thức đứng tránh sang một bên. Lam Tư đang cầm ly rượu vang, cao ngạo ngồi ở vị trí cao nhất. Nhìn thấy Tề Mặc, anh ta nâng ly rượu, khóe miệng nhếch lên thành nụ cười tanh máu.

"Tề lão gia, lâu rồi không gặp. Hôm nay coi như anh nể mặt tôi". Một trong những chủ nhân của bữa tiệc là giáo hoàng Joseph mặc trang phục giáo hoàng đầu đội vương miệng đi tới. Ông ta hơn bảy mươi tuổi nhưng nhìn bề ngoài phải trẻ tới tầm mười tuổi.

"Đúng vậy, Tề lão đại còn đứng đó làm gì? Mời Tề lão đại vào trong". Thân vương Helian đi tới vỗ nhẹ lên cánh tay Tề Mặc rồi làm động tác mời.

Tề Mặc nhìn thân vương Helian và giáo hoàng Joseph, hắn cất giọng lãnh đạm: "Chúc mừng hai vị".

"Được rồi, chúng ta cùng vui cả". Giáo hoàng Joseph cười híp mắt, đứng tránh đường cho Tề Mặc.

Tề Mặc gật đầu, uy nghiêm đi vào trong đại sảnh. Những người trong đại sảnh đa phần thuộc giới hắc đạo, bọn họ đều nhường lối cho Tề Mặc. Có một số quen biết Tề Mặc hơi cúi thấp đầu gọi "Tề lão đại". Tề Mặc lạnh lùng ừm một tiếng rồi đi qua.

Ly Tâm đi sau Tề Mặc cũng cảm nhận thấy mọi ánh mắt trong đại sảnh tập trung hết về bên này. Nhìn về phía trước thấy đám người đứng tránh đường cho Tề Mặc và bộ dạng cao ngạo của hắn, cô bất giác than thầm, đây đúng là khí thế của một ông hoàng.

Tề Mặc đi thẳng lên hàng ghế đá quý ở vị trí cao nhất. Một chiếc ghế bị Lam Tư chiếm mất, một chiếc là của hắn. Tề Mặc quay người ngồi xuống, hắn và Lam Tư mỗi người chiếm cứ bên trái bên phải, cao hơn tất cả mọi người.

Ly Tâm đứng sau lưng Tề Mặc, đây là lần đầu tiên cô có cảm giác đứng trên đỉnh điểm. Trước đó Phong Vân William từng nói với cô, cô phải tìm đúng vị trí của mình, đó là điểm cao nhất của giới hắc đạo. Ly Tâm từ đầu đến cuối không hiểu ý Phong Vân William, nhưng đến bây giờ cô đã hơi có cảm giác. Bên dưới toàn là nhân vật lừng lẫy trong giới hắc đạo, vậy mà họ phải cung kính trước Tề Mặc, đưa hắn đến vị trí trên cao nhất. Trong khi đó Tề Mặc vẫn chưa chính thức mở miệng.

Tất cả ánh mắt sợ hãi và kính trọng hướng về Tề Mặc. Dù chỉ là người đi theo Tề Mặc nhưng Ly Tâm cũng nhận ra cảm giác hưng phấn khi được ngồi tít trên cao. Thảo nào ai cũng thích làm hoàng đế, không phải không có nguyên do, ngay cả cô cũng thấy lâng lâng.

Đứng bên cạnh nắm chặt tay Ly Tâm, Phong Vân William nhìn cô bằng ánh mắt khinh thường. Cậu bé bấm vào tay cô với mục đích cảnh cảnh cáo Ly Tâm đừng làm mất mặt vì dù sao sau này cô cũng là nữ chủ nhân của Tề Gia.

"Tề Mặc, động tác của anh chậm chạp như vậy từ lúc nào hả?" Lam Tư tựa người vào ghế, miệng nở nụ cười mê hồn.

Tề Mặc cất giọng nhàn nhạt: "Tôi không bao giờ đến muộn".

Lam Tư không cần nhìn đồng hồ cũng biết Tề Mặc không đến muộn. Tề Mặc là người đúng hẹn nổi tiếng trong giới hắc đạo, chậm không có nghĩa là đến muộn. Anh ta cười cười ra hiệu Tề Mặc cầm ly rượu vang.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!